ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A

Chương 1017. Con gái Tiêu Dung Ngư, đói bụng!

Chương 1017 : Con gái Tiêu Dung Ngư, đói bụng!

"Lão Trần, ông muốn đem đứa nhỏ đi đâu?"

Lữ Ngọc Thanh tuy rằng hỏi như vậy nhưng thực ra bà đã đoán được một chút.

Trần Triệu Quân không trả lời, ôm Trần Tử Khâm đi tới bên cửa sổ ngóng nhìn ra xa ngơ ngác không nói gì, tuy vậy bàn tay vẫn xoa xoa cháu gái.

"Còn có thể đi đâu nữa."

Tiêu Hoành Vĩ thở dài, ông cũng trở về phòng ngủ muốn lấy áo khoác mặc vào.

"Ông cũng đi sao?"

Lữ Ngọc Thanh hỏi, từ câu hỏi có thể nhìn ra bà đã đón được nơi sẽ đến.

"Chờ tài xế đến, sau đó sẽ đi."

Tiêu Hoành Vĩ giải thích:

"Đứa bé khóc càng lúc càng lớn rồi, bà nhẫn tâm sao?"

"Tôi…"

Lữ Ngọc Thanh nghẹn một lúc, cuối cùng cũng đi thay quần áo.

"Nếu như không vui, vậy thì đừng đi."

Tiêu Hoành Vĩ hiểu rõ tính cách vợ mình, nên nói lời khuyên nhủ.

Ba người lớn tuổi ở đây, một người là cấp trưởng cục, hai người còn lại là cấp phó cục, tất cả gần như đều đã tu luyện thành hồ ly ngàn năm, tuy trong lòng đều hiểu rõ nhưng vẫn không nói thẳng ra.

Bởi vì nói thẳng ra mọi người đều sẽ lúng túng, mới mấy tiếng trước còn ở trước mặt nhà người kia tỏ ra lạnh lùng vậy mà bây giờ lại muốn đi cầu xin Thẩm Ấu Sở cho Trần Tử Khâm uống sữa, đúng là "nghiệp quật" thật nhanh.

Lại nói thêm, tuy rằng có Trần Triệu Quân đứng ra nói chuyện giúp nhưng cũng không chắc chắn Thẩm Ấu Sở sẽ đồng ý, đến lúc đó cầu xin tự nhiên phải nói mấy lời tốt mà tính cách của Lữ Ngọc Thanh khả năng sẽ không nói ra được.

"Đời này tôi chỉ cúi đầu hai lần, một lần là khi còn trẻ cùng ông cãi nhau suýt chút nữa quên đón Tiểu Ngư Nhi tan học, cuối cùng ở trong trường nhìn thấy con gái ngoan nằm nhoài ở trong phòng học làm bài tập tôi mới nói ra lời thề không cãi nhau cùng ông nữa."

Lữ Ngọc Thanh lạnh lùng trả lời:

"Lần này là vì cháu gái nhỏ, mặt mũi của bà già như tôi có tính là gì, cùng lắm thì quỳ xuống cầu xin thôi!"

"Sẽ không đến mức vậy đâu."

Tiêu Hoành Vĩ lắc đầu một cái.

Lão Tiêu làm công tác nhiều năm như vậy, muôn hình muôn vẻ của người đời ông đã gặp rất nhiều, nhìn dáng dấp của Thẩm Ấu Sở có thể đoán ra cô chính là đứa trẻ tốt.

Có điều cục trưởng Tiêu sẽ không nói ra phán đoán của mình.

Tiêu Hoành Vĩ đổi chủ đề:

"Tiểu Ngư Nhi buổi sáng phát hiện đứa bé bị đánh tráo, nhanh nhất cũng phải đến ngày kia mới có thể trở về, nếu cháu gái lại muốn uống sữa thì làm sao đây?"

Lữ Ngọc Thanh trầm tư, vấn đề này nhất định phải giải quyết.

"Hay là chúng ta đi bệnh viện hoặc mấy chỗ môi giới trung gian tìm thử đi, xem xem có bà mẹ nào nguyện ý giúp đỡ hay không."

Tiêu Hoành Vĩ nói tiếp:

"Ngày mai tôi sẽ hỏi bên bệnh viện Cảng Thành thử, chúng ta chi ít tiền cảm ơn, tìm một người chia ít sữa cho Bé Tiểu Ngư Nhi."

"Nhưng mà của người khác… nếu như không được sạch sẽ thì sao?"

Lữ Ngọc Thanh nhíu mày.

Lữ Ngọc Thanh có bệnh thích sạch sẽ khá nghiêm trọng, thói quen này người trong nhà đều biết đến, trước đây Vương Tử Bác đi đến nhà Tiểu Ngư Nhi làm khách cũng không dám ngồi lộn xộn vì sợ giẫm dơ sàn gỗ.

Có điều ở chuyện "cho bú sữa" này Lữ Ngọc Thanh chưa từng hoài nghi Thẩm Ấu Sở, nói cho cùng Thẩm Ấu Sở xinh đẹp như vậy, hơn nữa còn là mẹ của Trần Tử Bội cho nên cái kia nhất định

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip