Chương 1018 : Trên thế giới này không có ngụm sữa nào là miễn phí
“Oa oa oa…”
Tiếng khóc của Bé Tiểu Ngư Nhi rất lớn, chẳng bao lâu sau Hồ Lâm Ngữ và bà nội đều đã bị đánh thức, A Ninh cũng thò cái đầu nhỏ nhắn ra ngoài nhìn phòng khách ồn ào.
Tiếng gõ cửa dồn dập vào đêm khuya, tiếng trẻ con đói đến bật khóc, vẻ mặt sốt ruột của ba người trung niên, ánh mắt mang theo sự mong chờ và cầu xin nhìn về phía Thẩm Ấu Sở…
Mạc Kha nhíu mày, bà ta là người có kinh nghiệm xã hội phong phú nhất, tổng hợp những chi tiết này, bà ta nhanh chóng phán đoán ra được mục đích chuyến đi này của Trần Triệu Quân và hai vợ chồng Tiêu Hoành Vĩ.
“Nếu thực sự muốn nhờ Ấu Sở giúp đỡ cho bú thì thực sự quá buồn cười.”
Trong lòng Mạc Kha thầm nghĩ, chiều hôm nay Lữ Ngọc Thanh còn tức giận ném đồ ăn dặm xuống, tỏ vẻ hai bên không ai nợ ai, bây giờ lại kéo mặt xuống cầu xin người ta.
Mẹ hai Mạc cũng không phải là người vô cảm, một đứa nhỏ đáng yêu như thế này gào khóc thực sự vô cùng đáng thương, nhưng cô bé là con gái của Tiêu Dung Ngư đấy, mấy người làm như vậy có suy nghĩ đến cảm xúc của Thẩm Ấu Sở không?
Mạc Kha lặng lẽ đi đến bên cạnh Thẩm Ấu Sở, để biểu đạt ý “mình sẽ chống lưng”, cũng muốn nhìn xem ba người đối diện này sẽ đưa ra yêu cầu gì.
“Tiểu Thẩm.”
Quả nhiên không ngoài dự kiến, Trần Triệu Quân mở miệng đầu tiên.
Nhưng Trần Triệu Quân cũng không nói rõ tình hình cụ thể, ông chỉ giao Trần Tử Khâm ở trong lồng ngực cho Lữ Ngọc Thanh, sau đó nói: “Bà ngoại của Tử Khâm có một số việc muốn nhờ con giúp đỡ.”
Sau khi nói xong, Lão Trần lại đóng sầm cánh cửa chống trộm lại, Tiêu Hoành Vĩ giống như muốn tránh tị hiềm nên không vào nhà.
Không phải Trần Triệu Quân không phối hợp, ông nửa đêm nửa hôm mang theo đứa nhỏ đến đây, thực chất đã biểu lộ rõ thái độ của mình.
Tuy nhiên, có Lữ Ngọc Thanh ở đây nên Trần Triệu Quân và Tiêu Hoành Vĩ đều tự giác lảng tránh vấn đề tiếp theo.
Hành lang bên ngoài cửa có chút lạnh lẽo, nửa đêm gió lạnh thổi vù vù, Trần Triệu Quân và Tiêu Hoành Vĩ, đồng thời cũng là ông nội và ông ngoại của Trần Tử Khâm, hai người đàn ông trung niên im lặng không nói gì đi đến cầu thang bộ, trong lòng đều theo đuổi suy nghĩ của riêng mình.
“Lão Trần.”
Một lúc lâu sau, Tiêu Hoành Vĩ phá vỡ sự im lặng: “Nếu tối nay tôi ngăn cản ông, không cho ông đưa đứa nhỏ đến đây, ông sẽ làm gì?”
“Vậy thì chỉ có thể chờ con bé khóc đến mệt, sau đó bị động đi ngủ.”
Trần Triệu Quân lắc đầu: “Cho nên tôi sẽ không đồng ý, cho dù hai người cũng là ông bà ngoại của Tử Khâm.”
“Ông thực sự sẽ không đồng ý.”
Dưới hành lang đen như mực, Tiêu Hoành Vĩ thâm trầm nói: “Bởi vì ông không chỉ là ông nội của Tử Khâm, mà cũng là cha của Trần Hán Thăng, cho nên suy nghĩ của ông và chúng tôi chắc chắn sẽ không hoàn toàn giống nhau.”
Những lời này của cục trưởng Tiêu chẳng khác nào trực tiếp nói ra rằng Trần Triệu Quân bằng lòng nhìn “Thẩm Ấu Sở và Trần Tử Khâm gia tăng sự ràng buộc”, đây cũng là kế hoạch của Trần Hán Thăng.
Trần Triệu Quân không đáp lại, lại là một sự yên lặng khiến lòng người hốt hoảng.
Một lát sau, Lão Trần mới thở dài nói: “Thực ra tôi cũng không ích kỷ như vậy, ngày mai tôi cũng sẽ tìm kiếm với
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền