Chương 108 : Cậu là đồ dê xồm
Ngày hôm sau, Trần Hán Thăng mở mắt dậy thì đã là 11h. Hiện tại Trần Triệu Quân cùng Lương Mỹ Quyên đều không có ở nhà, phòng khách trống không, cực kỳ yên tĩnh.
Trần Hán Thăng mang theo hi vọng bước vào nhà bếp. Quác, nồi niêu xoong chảo sạch sẽ. Đúng là Thái Hậu, vẫn giữ vững phong độ thường ngày.
Hắn cầm điện thoại lên, nhắn tin cho Tiêu Dung Ngư: Mình mang vòng tay Tứ Xuyên mang qua cho cậu nhá?
Rất nhanh đã nhận được tin nhắn trả lời của Tiêu Dung Ngư: Ừ. Mà cậu qua đây cũng hơn 11h rồi, ở lại ăn cơm nha. Ba mình cũng đang ở nhà.
Rõ ràng mình nói muốn qua đó, mà chọn cái giờ này thì rõ ràng là muốn ăn chực rồi. Thế mà còn phải hỏi lại.
Hai nhà cách nhau cũng không xa, đi bộ tầm 10p là tới. Trần Hán Thăng chẳng mang theo quà cáp gì. Hiện tại, hai người vẫn giữ ở mức quan hệ bạn bè, nên chuyện quà cáp cũng chưa thật cần thiết.
Tết sắp đến, trên đường đi đã xuất hiện một chút hương vị đặc trưng. Đã có nhà treo câu đối, còn hai bên đường thì chen chúc những người bán hàng rong. Thỉnh thoảng có xe máy đi qua bíp còi, làm cho đám đông ai nấy đều bực mình.
Xin mời bạn đọc vào BachNgocSach. Com đọc để ủng hộ dịch giả.
Không ngờ Cảng Thành lại là địa phương nhỏ như vậy. Trong đám đông thế mà vẫn có người nhận ra tên thanh niên đang ngồi trên xe máy bíp còi. Những người ấy còn dọa về nhà nói chuyện với bố mẹ tên kia, làm cho tên này cuống quít xin lỗi.
Ánh nắng mùa đông bao giờ cũng như vậy. Chỗ không có thì lạnh thấu sướng, nhưng chỉ cần chiếu vào lại cho người ta cảm giác ấm áp. Trần Hán Thăng bước đi trên đường tủm tỉm cười, những khung cảnh thế này khi mất đi rồi mà có được lại sẽ làm con người ta sung sướng.
Nhà của Tiêu Dung Ngư nằm ở khu vực tốt nhất Cảng Thành, đối diện là công viên có hồ nhân tạo, trong trung cư còn có siêu thị cùng nhà trẻ.
Trần Hán Thăng nhấn chuông, ngay lập tức Tiêu Hoành Vĩ bước ra mở cửa:
"Hán Thăng đấy à?"
"Chú Tiêu, dì Lữ, chúc mừng năm mới."
Trần Hán Thăng cười nói.
Lữ Ngọc Thanh cũng gật đầu:
"Lâu rồi mới thấy Hán Thăng đến nhà chơi, hôm trước dì còn ăn cơm với bố mẹ con đấy."
Lữ Ngọc Thanh làm ở cơ quan lâu năm, cộng thêm gia đình thuộc dạng có điều kiện, nên tính tính có chút lạnh lùng. Rõ ràng là chào hỏi ngoài miệng như vậy, nhưng biểu hiện bên ngoài lại khác hoàn toàn.
Loại biểu hiện này thường xuất hiện ở cán bộ cơ quan nhà nước. Có thể nói thế này, không một ai có thể thay đổi cảm xúc của bà, chắc có lẽ ngoại trừ Tiêu Dung Ngư mà thôi.
Trần Hán Thăng quanh quẩn ở cửa tìm dép đi trong nhà, bỗng Tiêu Dung Ngư từ phòng khách nói vọng ra:
"Không có dép thì cậu đi chân đất không được à. Cậu còn lo sàn nhà làm cho cậu cấn chân sao?"
Trong nhà Tiêu Dung Ngư được lát bằng sàn gỗ, nhìn qua sạch bóng. Trần Hán Thăng cười hắc hắc, cũng may không đi đôi tất hay dùng để hoạt động.
Hắn thường hiếu động, làm việc nhiều nên tất rất hay bị thủng. Du cho Lương Mỹ Quyên mua rất nhiều, những cũng không đủ cho hắn phá.
Trần Hán Thăng bước vào phòng khách. Tiêu Dung Ngư nhìn thấy tên này thì cất tiếng cười to. Trong phòng khách nhà cô nàng dùng điều hòa nên cô chỉ mặc một chiếc áo nhung màu trắng làm bằng da dê, bó sát người.
Áo da dê chất liệu rất tốt,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền