Chương 109 : Việc nhỏ ngoài ý muốn trong buổi họp lớp
Tiêu Dung Ngư lau khô nước mắt, sau đó bước ra khỏi phòng. Những người khác còn chưa nhận ra điều gì khác thường, duy chỉ có lão Tiêu vẫn còn đang quan sát. Qua một lúc, Tiêu Hoành Vĩ mới phát hiện ra con gái cưng của mình vừa mới khóc.
"Thằng mất dạy Trần Hán Thăng này giỏi lắm. Rõ ràng là mình biết con gái mình vừa mới khóc, nhưng không làm sao xử lý được."
Tiêu Hoành Vĩ nghĩ thầm trong lòng.
Nhưng việc Trần Hán Thăng nhờ lão đánh tiếng với người bên giao thông, thì Tiêu Hoành Vĩ không chút do dự, ngay trước mặt mọi người gọi một cuộc điện thoại, khơi thông quan hệ. Lão Tiêu là một người phân định rất rõ ràng việc lớn việc nhỏ ra sao.
Buổi chiều, Tiêu Dung Ngư lôi kéo Trần Hán Thăng tham gia cuộc tụ họp của các bạn cấp 3.
Dù sao, thời điểm đi học, mọi người đều có cho mình một vòng quan hệ. Thời điểm nghỉ đông là thời điểm rất thuận tiện cho mọi người quây quần lại nói về những gì xảy ra trong trường đại học, củng cố thêm tình bạn. Nên bậc làm cha làm mẹ vẫn tạo điều kiện cho con cái mình tham gia những cuộc gặp như thế này.
Nhưng vẫn có chuyện phát sinh, đó là tên nhóc đầu cắt moi này cứ nằng nặc đòi đi cùng. Quan trọng là bố mẹ tên này rất tin tưởng hai vị tân sinh trước mặt, nên không hề có một câu phản đối nào được đưa ra.
Tiêu Dung Ngư nhìn về phía Trần Hán Thăng. Vì bản thân cô cảm thấy, cho tên này đi cùng cũng được, mà không cho đi cũng chẳng sao.
Đương nhiên, Trần Hán Thăng không muốn dẫn theo rồi, nếu dắt theo một tiểu loly còn được. Nhưng hắn lại không muốn cho người lớn nhìn thấy mình như vậy, nên chỉ còn cách nói với đầu cắt moi:
"Thôi được rồi, em chuẩn bị nhanh lên để chúng mình đi. Không nhanh là quán nét không còn chỗ ngồi đâu."
"Hai người định đi quán nét?"
Mẹ đầu cắt moi giật mình. Bà cứ tưởng sinh viên thường đi thư viện hoặc hiệu sách như kiểu Tân Hoa chứ?
"Dạ đúng vậy."
Trần Hán Thăng gật đầu:
"Ở phía bắc quảng trường Cảng Thành có một quán nét, trông có vẻ lộng lẫy. Dung Ngư cùng cháu định đi xem sao."
"Thế thôi, quên đi."
Mẹ đầu cắt moi lên tiếng từ chối.
Thời điểm, Trần Hán Thăng cùng Tiêu Dung Ngư bước xuống tầng, vẫn còn nghe được tiếng khóc của đầu cắt moi, xen lẫn với tiếng quát của mẹ cậu ta.
"Bài tập cho thời gian nghỉ đông con làm xong hết rồi sao? Anh chị sinh viên đi quán nét ngổi, con một thằng nhóc cấp 2 vào đó làm gì. . ."
Thật ra Tiêu Dung Ngư cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng vẫn nhịn đến thời điểm hai người xuống sân mới hỏi:
"Cậu muốn tới quán nét thì dùng Laptop của mình là được, còn đến đấy ngồi làm gì?"
"Không đi quán nét."
Trần Hán Thăng khoát tay nói:
"Mình có muốn mang theo bóng đèn, nên cố tình nói đi quán nét. Thằng nhóc ác kia cứ để mẹ cậu ta trị đi."
"Ặc."
Một lát sau Tiêu Dung Ngư mới kịp phản ứng, lập tức mở miệng nói:
"Cậu đểu thật đấy."
. . . Xin mời bạn đọc vào BachNgocSach. Com đọc để ủng hộ dịch giả.
Địa điểm mọi người hẹn nhau là, một nhà hàng, bên trong có cả quán bar nằm cạnh sân vận động. Trần Hán Thăng gọi cho Vương Tử Bác, còn những người khác sẽ do Tiêu Dung Ngư liên lạc.
Quán bar giải trí này mới được mở không lâu, ở tầng một có rất nhiều ghế dài, tầng hai thì để mấy bàn bi a, rất hợp cho cuộc gặp ngày
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền