ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 992 : Mẹ

"Mẹ, mẹ khóc cái gì."

Trần Hán Thăng muốn giúp mẹ ruột lau nước mắt.

"Dì Lương, dì đừng khóc nữa."

Biên Thi Thi nhanh chóng đưa khăn giấy tới.

"Mỹ Quyên à ! "

Có điều Lục Ngọc Trân có chút tủi thân:

"Ít nhất chị còn có hai cô cháu gái xinh đẹp đây, như vậy mà chị còn khóc, nếu là tôi sẽ trực tiếp tìm sợi dây thừng thắt cổ đấy."

...

Mọi người mồm năm miệng mười tranh nhau an ủi, Lương Mỹ Quyên nhận lấy khăn giấy mà Biên Thi Thi đưa cho, cũng tiếp nhận lời khuyên bảo của Lục Ngọc Trân, nhưng lại hất cánh tay của con trai ra một phát.

Trần Hán Thăng phẫn nộ cười một tiếng, tâm tư của Lương thái hậu rất dễ đoán, hai đứa cháu gái đều đáng yêu như vậy, hai người "con dâu" cũng hoàn mỹ như vậy, vậy mà hết lần này tới lần khác các cô lại không thể tiếp nhận lẫn nhau.

Thực ra điều Lương Mỹ Quyên lo lắng nhất chính là, sau khi hai bảo bối này lớn lên sẽ như nước với lửa giống nhau, các bé chính là chị em ruột mà, Lương thái hậu nghĩ tới khả năng này, thường âm thầm rơi nước mắt.

"Oa ... "

Bé Tiểu Ngư Nhi và Bé Tiểu Ấu Sở nhìn thấy bà nội khóc, cũng đồng thời khóc oà lên theo, lúc này Lương Mỹ Quyên đau lòng cháu gái mới dấu đi vẻ ưu tư, còn cẩn thận dỗ dành hai tâm can bảo bối.

"Nên đi về đi về thôi, Tiểu Ngư Nhi về nhà mà không nhìn thấy con gái, có lẽ sẽ rất sốt ruột."

Lương Mỹ Quyên khịt mũi một cái, sau đó một tay ôm một đứa cháu gái xuống lầu, còn quay đầu căn dặn Lục Ngọc Trân:

"Ngọc Trân, chị bên này ổn định là được rồi, đến lúc đó muốn đi ... đi đâu thì đều có thể đi được, chúng ta lại tán gẫu cẩn thận một hồi sau."

"Được."

Lục Ngọc Trân đưa bọn họ xuống dưới lầu, Biên Thi Thi cũng xin tạm biệt:

"Dì Lục, hiện giờ con đang ở cùng với Tiểu Ngư Nhi bên kia, đợi đến khi cha mẹ con tới đây, con sẽ lại đến nha."

"Ừ ừ ừ."

Trong giọng nói của Lục Ngọc Trân khó nén khỏi sự thất vọng, chờ sau khi đám người Trần Hán Thăng rời đi, Lục Ngọc Trân đột nhiên đá Vương Tử Bác một cước.

"Mẹ làm gì vậy?"

Vương Tử Bác gãi đầu một cái, không hiểu rõ cho lắm mà hỏi.

"Sao sự chênh lệch giữa con và Hán Thăng lại lớn như vậy chứ?"

Lục Ngọc Trân chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà mắng:

"Hai đứa cùng nhau vào nhà trẻ, cùng nhau vào cấp hai, cùng nhau vào đại học, kết quả Hán Thăng vừa tốt nghiệp đại học đã có hai đứa con gái, con tốt nghiệp đại học xong thì ngay cả bạn gái cũng không dám mạnh mẽ giữ lại, vừa nãy lúc dì Lương của con ôm hai đứa cháu gái, trong lòng mẹ cũng đều thèm muốn chết rồi!"

"Mẹ đây là đang cổ vũ con làm cặn bã nam sao?"

Vương Tử Bác nhỏ giọng thầm thì một câu, sau đó đúng lúc đang chuẩn bị lên lầu thì lại gọi Lục Ngọc Trân lại:

"Mẹ, con có một chuyện muốn nói cho mẹ nghe một chút."

"Chuyện gì?"

Lục Ngọc Trân xoay người hỏi.

"À ... à ... à thì ... "

Xem ra chuyện này khá là rắc rồi, Vương Tử Bác nói vòng vo rất lâu.

"Con có thể dứt khoát một chút không hả?"

Đây nếu như không phải là con trai mình, Lục Ngọc Trân cũng cảm thấy cậu ấy không xứng với một cô gái tốt như Thi Thi chút nào.

"Cái đó ... con và Biên Thi Thi đã thương lượng qua rồi."

Vương Tử Bác ngập ngừng nói: "Sau này chỉ muốn lĩnh chứng, không có dự định

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip