Chương 993 : Tiêu Dung Ngư: Thẩm Ấu Sở, trước tết có thể gặp mặt một lần không?
Mẹ của Vương Tử Bác tới vào ngày 26 âm lịch, đến ngày thứ hai, Trần Triệu Quân và Tiêu Hoành Vĩ sắp xếp công việc riêng của mình ổn thoả, từ chối đề nghị phái xe về đón của Trần Hán Thăng, hai người cha cùng nhau lái xe tới đây.
Trần Triệu Quân đã xác định sang năm sẽ nghỉ việc, thực ra các cấp dưới đều rất không nỡ bỏ vị chủ nhiệm này.
Tính cách Lão Trần hiền hậu, quan hệ cũng rộng, cấp dưới gặp phải khó khăn tới tìm ông xin giúp đỡ, bình thường đều có thể được nhận được câu trả lời tích cực.
Có điều Trần Triệu Quân đã quyết định sẽ đi, ông vốn dĩ không có quá nhiều tham vọng trong sự nghiệp, nếu không với năng lực tổng hợp của ông, Trần Hán Thăng nói không chừng thật sự có thể hoà làm một với cái danh hiệu "con Phó thị trưởng" rồi.
Bởi vì lão Trần muốn chăm sóc cháu gái, trong lòng ông cũng đã lên kế hoạch rồi, đến hai tuổi sẽ dạy các bé học thơ cổ, nghe không hiểu cũng không sao hết, tạm thời bồi dưỡng cảm quan ngôn ngữ trước;
Tuổi lớn hơn một chút, sẽ cho các bé học một môn sở trường, những thứ như đàn piano này, đàn violin này, đàn tranh này cũng có thể.
Đợi đến khi hai chị em được 5, 6 tuổi, còn muốn đưa các bé đến nhà trẻ, sau đó sẽ đón các bé tan học thật sớm.
...
Nghĩ tới những chuyện vụn vặt này, người ông nội như Trần Triệu Quân này, ngủ cũng có thể cười mỉm.
Có điều Cục trưởng Tiêu lại không may mắn như vậy, ông vốn dĩ cũng muốn nghỉ việc, có điều bị Cơ quan Tổ chức từ chối, còn tỏ vẻ năm sau có thể sẽ có thêm nhiều trọng trách.
Tiêu Hoành Vĩ đã là Thường Vụ Phó cục trưởng Cục Cảnh sát rồi, lại thêm trọng trách là lên tới cục trưởng rồi, nói không chừng còn muốn kiêm thêm chức vụ phía bên chính quyền, như phó chủ tịch chẳng hạn.
Tiêu Hoành Vĩ cũng rất buồn bực, tại sao Trần Triệu Quân lại có thể nghỉ hưu sớm, còn mình thì lại không được?
Người ta đã trả lời ông như này, chủ nhiệm Trần có thể nghỉ việc, bởi vì con trai của ông ấy là Trần Hán Thăng, các bí thư trong thành phố đều đã đặc biệt phê duyệt rồi, trước khi về hưu phải thăng lên chức vụ Phó Cục trưởng nhàn nhã qua một thời gian, cuối cùng lấy đãi ngộ cấp Cục trưởng mà về hưu.
Bởi vì Cảng Thành muốn "vượt qua khúc cua" phát triển, chắc chắn không thể rời bỏ sự dốc sức ủng hộ của những người như Trần Hán Thăng này.
Nhưng lão Tiêu đây, ông chỉ có một đứa con gái thôi.
Chúng tôi đều biết con gái ông rất đẹp, nhưng mà xinh đẹp không thể tăng trưởng GDP được, hoặc là nói con gái ông là phu nhân của Chủ tịch Trần, như vậy nói không chừng còn có thể đối xử đặc biệt.
Tiêu Hoành Vĩ nghe xong im lặng rất lâu, không nói tiếng nào rời đi.
Cho nên này trên lộ trình hơn 300 cây số này, tâm tình lão Tiêu có chút trầm thấp, cũng may Trần Triệu Quân nhạy cảm ý thức được, chưa bao giờ khoe khoang về dự định sau khi về hưu của mình, cũng không đề cập tới Thẩm Ấu Sở và Bé Tiểu Ấu Sở, chỉ là nói đến Bé Tiểu Ngư Nhi.
Lương Mỹ Quyên thường xuyên gọi điện thoại với lão Trần, một là quan tâm cuộc sống một mình của ông ra sao, hai là kể vài câu chuyện thú vị của các cháu gái cho ông nghe, cho nên lão Trần có thể kể về những chuyện hàng ngày của Bé Tiểu Ngư
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền