Chương 106: : Ẩn núp
Dịch: Lap Tran
Tức giận thầm mắng Tưởng Khôi một trận, Trần Triệt khôi phục bình tĩnh, nói với ba người:
"Chuyện thế này không nên quá cố sức.
Bên đội vận chuyển, cẩn thận thì vẫn phải cẩn thận.
Chuyện đối phó Tưởng Khôi do bốn người chúng ta phụ trách là đủ rồi, không nên nói cho người khác biết."
"Tất nhiên."
Thẩm Côn Bằng phụ họa.
Chuyện như hàng hóa gặp nạn thế này, thông thường đều do có người ăn cây táo rào cây sung, để lộ tin tức.
Người ăn cây táo rào cây sung có thể là người trong đội vận chuyển, cũng có thể là người bên phía Thương gia, còn có thể là quan quân thủ thành.
Nói tóm lại, dù là ai thì chỉ cần cho hắn nếm được ngon ngọt mà không phải trả giá đắt, vậy hắn sẽ có khả năng làm việc lần thứ hai.
. . .
Thương nghị ổn thỏa, Trần Triệt rời khỏi Thẩm gia.
Vừa ra cửa thì sau lưng có tiếng lanh lảnh quen thuộc của Đường Tiểu Vân truyền đến.
"Tiểu tử, ngươi thiếu tiền lắm sao? Ta thấy hình như ngươi hơi xúc động nha."
Trần Triệt nghe xong, dừng bước xoay người.
"Lão Đường, sau khi bước vào Hóa Khí cảnh, muốn nhanh chóng tăng cường thực lực thì cần nội hạch yêu thú phẩm chất cao để cung cấp tiên thiên chân khí, giá của cái đồ chơi này không rẻ."
Vừa dứt lời thì Đường Tiểu Vân liền đi ra từ trong bóng tối, có chút khó hiểu nói:
"Một tháng tiểu tử ngươi có thể kiếm được ba ngàn lượng kim phiếu, cũng không phải loại võ giả nghèo khổ kia, thiếu tiền lắm sao?"
". .. Còn."
Trần Triệt thốt lên.
Hôm qua, lúc ở Cực Hàn tông, hắn cố ý xem xét một vài tin tức tương quan.
Võ giả Hóa Khí cảnh bảo đảm tiên thiên chân khí sung túc thì một tháng tiêu hao hai ba viên nội hạch yêu thú cấp cao.
Hắn phải vận dụng Phệ Nguyên bình, không biết sẽ tiêu hao bao nhiêu nữa.
Năm viên nội hạch mà Cực Hàn tông bán ra có khả năng chỉ là hạt cát trong sa mạc đối với hắn.
Nhưng dù là hạt cát trong sa mạc thì hiện tại hắn cũng không mua nổi.
Khó trách ở Đại Hạ ít cường giả Huyền Khí cảnh như vậy.
Với mức tiêu hao này thì cho dù là thế lực lớn cũng không nuôi nổi mấy người.
"Lão Đường, ngươi có tiền như vậy, có thể cho ta mượn chút hay không?"
Trần Triệt cười nói.
"Không được, xưa nay ta không cho người khác vay."
Đường Tiểu Vân bình tĩnh nói.
Ngay sau đó hắn chuyện đột nhiên chuyển giọng.
"Nhưng ta cũng có thể đưa ngươi một chút, dù sao lần trước ngươi đã ra tay cứu ta một lần."
Nói xong hắn liền thò tay vào trong ngực móc móc, móc ra một đống kim phiếu.
"Đây là sáu ngàn lượng kim phiếu, đủ sao?"
Nhìn kim phiếu trong tay Đường Tiểu Vân và vẻ mặt nghiêm túc của hắn, Trần Triệt sững sờ tại chỗ.
Dù sao hắn cũng là một cao thủ Hóa Khí cảnh, bây giờ lại nghèo tới mức phải tìm người mượn tiền.
"Không đến mức. . ."
Trần Triệt đẩy kim phiếu ra.
Sáu ngàn lượng kim phiếu cũng không phải là một con số nhỏ.
Tuy nói Lão Đường có tiền nhưng hắn cũng không có khả năng cầm nhiều tiền của người ta như vậy.
"A, tiểu tử ngươi còn khách khí với ta làm gì? Cầm lấy đi."
Tiếng cười của Đường Tiểu Vân có chút khó nghe, nhưng Trần Triệt cảm nhận được chút sự quan tâm của trưởng bối đối với hậu bối.
Trần Triệt không chần chờ mà rút kim phiếu trở về.
"Lão Đường, ta thiếu tiền nhưng không có khả năng lấy không của người khác.
Như vậy đi, ta nghĩ biện pháp khác để kiếm tiền, nếu như trước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền