ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Sự Không Yếu Nha!

Chương 107. : Có thù báo thù

Chương 107: : Có thù báo thù

Dịch: Lap Tran

"Chư vị huynh đệ uống thoải mái! Uống trước rồi nói!"

Trong sơn trại, Tưởng Khôi mặc trường bào da thú rộng rãi phóng khoáng hô to, dứt lời hắn trực tiếp nhấc một vò rượu trước người mà uống.

Rượu chảy dọc theo cổ thấm ướt trường bào trên người hắn.

Không lâu sau, vò rượu đã bị uống cạn.

"Đại ca thật sự có tửu lượng cao nha!"

"Tiểu đệ cũng kính đại ca một vò!"

Hai bên cạnh hắn là sáu huynh đệ kết nghĩa luôn mồm khen hay.

Sáu người đều là cao thủ Tiên Thiên cảnh, thấy Tưởng Khôi uống sạch một vò, sáu người cũng bắt đầu uống theo.

Chuyện cướp hàng ban ngày, bảy người không hề nhắc đến.

Khu vực quanh Hàn Viêm thành, đồ vật của Cực Hàn tông và quan quân, bọn hắn không dám đoạt, còn các thế lực khác thì bọn hắn không chút cố kỵ.

Hình như thực lực của minh chủ Cầu Tồn minh rất mạnh, không phải bọn hắn không nghe qua.

Nhưng vậy thì có thể làm thế nào?

Cầu Tồn minh đều là võ giả đến từ bên ngoài, căn bản chưa quen thuộc hoàn cảnh quanh Hàn Viêm thành.

Chẳng lẽ bọn hắn còn có thể tìm tới sơn trại sao?

Coi như bọn họ huy động nhân lực tìm tới thì quanh sơn trại cũng có một số trạm gác ngầm.

Chờ bọn hắn đến thì phía bên mình đã sớm cuốn gói rút lui tới sơn trại khác.

Tưởng Khôi là thủ lĩnh lại càng không hoảng hốt.

Trên thực tế, đừng nói là minh chủ Cầu Tồn minh minh gì kia, ngay cả khi cường giả Huyền Khí cảnh tìm tới cửa, bên cạnh hắn có nhiều người như vậy, đã đầy kéo dài thời gian cho hắn chạy. trốn.

Chỉ cần hắn có thể thoát thân, người đối phó hắn liền chờ hắn không ngừng trả thù đi.

Lúc đó cho dù Cực Hàn tông cũng sẽ nhức đầu không thôi.

Đây chính là lực lượng của hắn.

Hắn cũng dựa vào danh tiếng tính toán chi li này mới sống đến hôm nay.

"Mọi người tiếp tục uống, chờ đưa đám hàng kia ra, ta sẽ xuống núi dưới núi bắt một đám cô nàng về cho mọi người vui vẻ!"

Tưởng Khôi cao giọng hô.

Hơn hai trăm sơn phỉ nghe lời này lập tức hưng phấn reo hò.

Đúng lúc này, có một tên sơn phỉ trong góc bắt đầu ói.

Một người bên cạnh cười nhạo hắn:

"Mã Tứ, ngươi cũng quá phế đi, hôm nay mới uống chút rượu mà đã ói rồi!"

Người này vừa chế giễu xong cũng ôm bụng, bắt đầu ói.

Mã Tứ trong miệng hắn trực tiếp nhào ngã trên mặt đất, miệng sùi bọt mép, toàn thân run rẩy.

Càng lúc càng có nhiều người bắt đầu nôn mửa, sau đó ngã xuống đất.

Từ một người đến mấy chục người, chỉ diễn ra trong thời gian ngắn ngủi.

Bầu không khí náo nhiệt vui vẻ nháy mắt trở nên rối loạn.

Tưởng Khôi thấy cảnh này bỗng nhiên đứng lên, chấn động nói:

"Có người hạ độc trong rượu sao?"

Hắn vừa nói ra câu nói này trong lòng liền phủ định.

Mọi người uống rượu có trước có sau, nếu trong rượu thật sự có độc thì không có khả năng phát tác cùng một lúc.

Cho nên, thứ có độc là. . .

Không khí!

Tưởng Khôi kinh hãi, tranh thủ thời gian nín thở, bắt đầu quan sát bốn phía.

Trong lúc này, hắn nghe được phía sau sườn núi có tiếng xé gió!

"Là ai? Đến cùng là ai mà lặng yên đột nhập vào sơn trại! Còn hạ độc trong không khí!"

Tưởng Khôi xoay người, nhanh chóng lùi về phía sau.

Dưới ánh lửa chiếu rọi, hắn thấy được một người mang theo mặt nạ đang dùng tốc độ cực kỳ kinh người tới gần hắn!

"Là minh chủ Cầu Tồn minh!"

Lòng Tưởng Khôi run lên, nhanh chóng liên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip