ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Sự Không Yếu Nha!

Chương 61. : Tà ma

Chương 61: : Tà ma

Dịch: Lap Tran

Phù phù!

Thi thể Vu Khánh thi thể ngã xuống đất.

Trần Triệt thấy Nhân Trành xung quanh chết thì chết trốn thì trốn hết rồi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Không có trì hoãn, hắn nhanh chóng nhảy vào hố to mà đám Nhân Trành đã đào được.

Hố to nằm ngay vị trí hạo nhiên chính khí dày đặc nhất, xem ra lão sư đang bên dưới hố to này.

Cúi đầu xem xét, hố to sâu tới mười mét.

Lần trước khi gặp ám sát, lão sư từng mật thất này, sau đó hắn cũng đã vào một lần.

Theo hắn tính toán thì phòng tối cách mặt đất mười hai thước.

Nói cách khác, đào thêm khoảng hai thước từ hố sâu này đám người này thì sẽ đến mật thất.

Trần Triệt không dám tùy tiện đào tiếp.

Hắn sợ lão sư hiểu lầm rồi làm chuyện gì đó, lúc đó hắn khó tránh khỏi tội lỗi.

Hắn duy nghĩ rồi lấy ra một ám khí hình mũi khoan không có độc ra, sau đó xé một miếng vải từ trên thi thể Nhân Trành buộc vào đuôi ám khí.

Gia công ám khí một hồi rồi hắn mới dùng sức phóng ra, bắn ám khí đâm sâu vào trong đất.

Sau đó hắn lại kéo ám khí ra ngoài.

Lặp đi lặp lại nhiều lần, cuối cùng hắn cũng tạo ra được một lỗ thủng nối thẳng đến mật thất.

. . .

Trong mật thất.

Vương Kính Minh nhìn lỗ thủng mà thở dài.

"Đám Nhân Trành này thật thông minh. . ."

Dứt lời, hắn chậm rãi ngồi xuống.

Hắn nghĩ tiếp đến sẽ có nước độc hoặc khói độc xuất hiện.

Sở dĩ hắn chuẩn bị đủ đồ để tự sát là bởi vì không muốn sống rơi vào trong tay đám Nhân Trành.

Hiện tại đám Nhân Trành chuẩn bị dùng loại thủ đoạn này thì hắn cũng cũng không cần tự sát nữa.

Nhưng mà hắn chưa kịp suy nghĩ thì từ trong lỗ thủng lại có âm thanh rất nhỏ truyền đến.

"Lão sư. . . Là ta. . . Trần Triệt. . . Ta tới cứu ngươi. . ."

"Ngươi tuyệt đối đừng xúc động!"

. . .

Nghe tiếng nói này, Vương Kính Minh bỗng nhiên đứng lên, khiếp sợ nhìn vào lỗ thủng.

Hắn quá quen thuộc với giọng nói này, đúng là giọng Trần Triệt.

Nhưng sao Trần Triệt. . . trở lại?

Còn tới đây cứu hắn?

Trong lúc nhất thời, lòng hắn ngổn ngang.

Sáng hôm qua Trần Triệt đi châu phủ, tính toán thời gian thì nếu muốn chạy tới đây vào thời điểm này thì phải không nghỉ ngơi chút nào mới được.

"Đứa ngốc. . ."

Vương Kính Minh đột nhiên bắt đầu lo lắng.

Nói thật, sau khi xem lá thư gửi từ kinh thành tới thì hắn tình nguyện bỏ mình cũng không muốn Trần Triệt xuất hiện ở đây.

Nhưng không có cách nào, người cũng đã tới. . .

Còn có thể làm sao?

"Ta ở phía dưới!"

Vương Kính Minh khàn giọng đáp lại.

"Lão sư, ngươi đứng sang một bên đi!"

Tiếng Trần Triệt lại truyền qua lỗ thủng.

"Tốt! Tốt!"

Vương Kính Minh vội vàng đứng sang một bên.

Cũng không lâu lắm, có tiếng phanh phanh phanh vang lên.

Sau đó đỉnh mật thất xuất hiện một lỗ thủng to, một bóng người rơi vào trong phòng tối.

. . .

Trần Triệt thấy mái tóc lão sư vốn hoa râm đã biến thành màu trắng, trong lòng cũng hơi xúc động.

Lão sư phóng xuất ra nhiều hạo nhiên chính khí như vậy, chỉ sợ bị cắn trả rất nặng.

"Lão sư, ta mang ngươi ra ngoài trước."

Trần Triệt vừa nói vừa đi đến gần Vương Kính Minh, cõng hắn trên lưng.

"Ngươi không nên tới."

Vương Kính Minh có chút buồn bã nói.

"Không có chuyện gì, người ở phía trên đã bị ta giải quyết hết."

Trần Triệt dứt lời liền nhảy ra khỏi hố sâu.

Vừa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip