Chương 62: : Sống còn
Dịch: Lap Tran
Ầm!
Khói đen tiêu tán xong, Trần Triệt vỗ nát đầu Vu Khánh.
Xác định tên này đã chết đến mức không thể chết thêm thì hắn mới lật thi thể lên, lấy một cây gai màu đen từ nội giáp rồi bỏ vào nội giáp của mình.
Sau đó hắn mới đứng lên đi về phía Vương Kính Minh.
"Lão sư, may mà có quân cờ này. . . Nếu không thì ta không chắc có thể đánh chết cái tên này."
Trần Triệt vừa nói vừa đưa quân cờ cho Vương Kính Minh.
Quân cờ màu trắng cực kỳ kỳ lạ, sau khi hắn đặt vào vết thương trên trán Vu Khánh vậy mà không dính chút máu tươi, vẫn trắng tinh như cũ.
Vương Kính Minh phất tay áo.
"Thứ này cho ngươi."
"Cái này. . ."
Trần Triệt có chút xấu hổ.
"Đây là di vật của sư phụ ta, hắn là đại nho lợi hại hơn ta nhiều.
Có thứ này thì ngoại trừ những tà ma đứng đầu, hẳn là các tà ma khác không thể đả thương ngươi.
Thứ này. . . Là bảo vật vô giá, ngươi nhớ cất kỹ, không nên tùy tiện tặng cho người khác."
Dứt lời, hai chân Vương Kính Minh khụy xuống, kém chút ngã nhào.
Trần Triệt nhanh chóng đỡ lấy, sau đó cõng hắn trên lưng.
"Lão sư, ta đưa ngươi đi ngoại thành , chờ đến ngoại thành thì ngươi cũng không cần phóng thích nhiều hạo nhiên chính khí thế này nữa."
Trần Triệt vừa nói vừa cõng Vương Kính Minh bước đến bên con ngựa.
"A. . . Không có việc gì, ta còn chịu đựng được.
Ngươi không nên trở về."
Vương Kính Minh thì thào nói.
"Lão sư, mặc dù quá trình có chút hung hiểm nhưng kết quả vẫn tốt.
Cho nên còn nói chuyện này làm gì?"
Trần Triệt lau máu tươi trên miệng, vừa cười vừa nói.
"Ngươi không phải một mực nói. . . Ngươi chỉ nghĩ muốn yên ổn sinh hoạt sao?
Ngươi trở về. . . Là trái với tâm nguyên của ngươi rồi."
Vương Kính Minh yếu ớt nói.
Trần Triệt cười khẽ một tiếng.
"Ta luyện võ không chỉ vì sự yên ổn của bản thân, còn vì có thể giúp những người bên cạnh yên ổn.
Lão sư có ơn với ta, nếu ta không quan tâm tới ngươi thì mới trái với tâm nguyện.
Giống như kiếm tiền, nếu như kiếm nhiều mà không an lòng thì kiếm nhiều cũng có ý nghĩa gì chứ?"
Vương Kính Minh nghe xong khẽ thở dài, ánh mắt trở nên phức tạp.
"Ai, đạo lý của ngươi còn nhiều hơn ta."
Thấy Trần Triệt đưa mình lên ngựa, chuẩn bị đi ngoại thành, Vương Kính Minh nhanh chóng ngăn cản:
"Đừng nóng vội. . . Ta còn có một chuyện vô cùng trọng muốn nói với ngươi.
Nhưng trước khi nói ngươi cần phải bình phục cảm xúc."
"Lão sư cứ việc nói, tâm trạng của ta đang rất ổn định."
Trần Triệt bình tĩnh đáp.
"Việc này liên quan tới phụ thân ngươi.
Lúc trước ngươi hỏi thăm chuyện quan viên trong Kinh Thành. . . Ta đã ghi nhớ.
Sau đó ta có nói với ngươi ta viết cho người bạn ở kinh thành một phong thư để điều tra việc này.
Lá thư này. . . Đã được hồi đáp."
Vương Kính Minh nói đến đây thì dừng lại, bắt đầu quan sát sắc mặt của Trần Triệt.
Trần Triệt vẫn bình tĩnh như cũ.
Hắn biết lão sư dừng lại là vì sợ là sợ đả kích đến hắn.
Nhưng vấn đề là hắn cũng không phải chủ nhân của cỗ thân thể này.
Cho nên mặc kệ phụ thân của chủ nhân thân thể thế nào hắn cũng không đến mức không thể chấp nhận.
Vương Kính Minh thấy vậy mới tiếp tục nói:
"Bằng hữu kia nói. . . Trong khoa khảo hai mươi năm trước đúng là có một người tên Trần Chiếu đậu Tiến sĩ. . ."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền