Chương 59 : Giáo Úy cay nghiệt.
Thầy dẫn đường đưa lối, tu hành dựa vào bản thân.
Vế sau là tự mình phấn đấu, vế trước là theo đúng người, đi đúng đường.
Trên đời không ít người có thiên phú thượng đẳng, vì không có ai chỉ điểm, tiếp cận được nhưng không vào được, cuối cùng phí thời gian cả đời.
《 Trận đạo sơ giải 》cũng tương tự như vậy, nội dung cũng không thâm sâu, nhưng mà Chu Dịch chẳng hiểu cái gì là cấm chế, khắc văn, trực tiếp nghiên cứu Mê Tung trận, Tụ Linh Trận, Tiểu Ngũ Hành trận.
Quá trình này thực sự có chút gian nan, Chu Dịch đọc đến nửa đêm, ghi chép không ít, vẫn chưa tiến triển được bao nhiêu.
Dựa theo tốc độ này, thì muốn nghiên cứu thấu triệt ít nhất phải mất đến mười năm.
“Ừ, cũng không tệ lắm!”
Thứ mà Chu Dịch không sợ nhất chính là hao phí thời gian, cũng không nóng lòng nghiên cứu thấu triệt, trong dòng đời vô tận có chút việc để làm, sẽ không cảm thấy trống vắng vô vị.
“Hiện giờ tu tinh, khí, thần cùng một lúc, tiến cảnh chậm rãi nhưng căn cơ vững chắc, sau này học hết một lần những tài nghệ như là phù triện, trận pháp, luyện đan, luyện khí, mất thêm mấy ngàn đến vạn năm để trở thành một tiên nhân toàn năng!”
Chu Dịch thu hồi thẻ ngọc, còn về phần thứ ba của bộ du ký, đã đọc rất nhiều lần.
Linh Vân đạo nhân có trải nghiệm tương tự như Ngụy Xương, may mắn có được một quyển công pháp tu hành, lại đúng lúc có Mộc linh căn, vì thế dốc lòng tu hành trong đạo quan.
Cho đến sau khi đạt đến tầng ba của Luyện Khí, pháp lực không tiếp tục tăng trưởng.
Linh Vân cũng không thể học theo cách của Chu Dịch là đợi thời gian mài mòn từ từ, bắt đầu vân du tứ phương tìm tiên vấn đạo, gửi hy vọng vào linh sơn phúc địa trong truyền thuyết.
“Đại khái là vì linh khí trong phàm tục trần thế loãng, tu vi rất khó vượt qua tầng thứ ba của Luyện Khí.”
Trong lòng Chu Dịch đã có phán đoán, sau khi đột phá tầng thứ hai của Luyện Khí, pháp lực tăng trưởng chậm đi rất nhiều.
Linh Vân phải mất mấy chục năm, bôn ba khắp ba nước là Phượng Dương quốc, Đại Ung ở phía Bắc, Đại Lý ở phía Nam, chung quy không có thể tìm được tiên sơn phúc địa trong truyền thuyết.
Trong hành trình này gặp được vị tán tu, 《 trận đạo sơ giải 》 đổi được từ tay của một tăng nhân có bệnh nấm đầu ở Đại Ung, một tăng một đạo kết bạn du lịch hơn mười năm ở Đại Ung, để lại không ít truyền kỳ dân gian.
Ở những trang cuối của cuốn du ký, Linh Vân cảm thán, tuy cả đời chưa vào được tiên môn, nhưng đây chưa chắc là chuyện xấu.
Quen biết được hai ba vị đạo hữu, dạo chơi nhân gian một trăm bốn mươi năm, thật là một chuyện may mắn!
“Khi Linh Vân du lịch đến Phượng Dương, đã thăm dò mấy nơi hiểm địa kỳ dị, những lời này trước kia đã được Cẩm Y Vệ trình báo rồi, bây giờ xem ra đều không phải là nơi có tu sĩ.”
“Nhưng cũng không phải là không có bất kỳ phát hiện nào, Linh Vân hoài nghi tám đại thế gia của Giang Nam, có truyền thừa hơn ngàn năm, vô cùng có khả năng là có liên quan đến tu sĩ. Đáng tiếc phát hiện quá muộn, Linh Vân không còn sống được bao lâu, đã mất đi suy nghĩ thăm dò.”
“Việc này để cho Viên Thuận đi làm, sai Cẩm Y Vệ cẩn thận giám sát.”
Chu Dịch cũng không sợ thế gia, năm đó Lý Võ có thể trấn áp bọn họ, chứng minh rằng bọn họ cũng không phải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền