Chương 60 : Kẻ có dã tâm.
Nhà ngục chữ Ất lục.
Vu Túc đứng tấn, đang đánh quyền.
Nặng nhẹ tùy tâm, cương nhu cũng đều, đã đạt đến mức hiểu sâu nguyên lý Thái Cực quyền.
Sau một lúc lâu.
Vu Túc chậm rãi thu công, nói với Chu Dịch đang đứng bên ngoài song sắt.
“Lão Chu, loại quyền pháp này không đơn giản, không chỉ có thể tu thân dưỡng tính, mà còn chứa đựng thiên địa chí lý!”
“Thiên địa chí lý là như thế nào?”
Chu Dịch trong lòng cả kinh, bản thân mình là một người tu tiên mà không cảm nhận được sự huyền diệu của nó, chẳng lẽ Vu Túc là kỳ tài bẩm sinh, giống như trong thoại bản tiểu thuyết ngộ đạo Thái Cực rồi phi thăng.
“Thế sự như Thái Cực, không tranh mà lại phải tranh, không làm gì mà không gì là không làm!”
Vu Túc thở dài nói: “Trước kia lão phu làm việc quá mức vội vàng, cải cách triều chính, không phải là trong một sớm một chiều có thể thành, nên mới thất bại hai lần.”
“……”
Chu Dịch bình tĩnh lại, hồi lâu mới trực tiếp trả lời nói: “Nói có lý!”
Vẻ mặt nghiêm túc đứng đắn của Vu Túc biến đổi, xấu hổ nói: “Lập ca nhi, mau đem giò heo ra đây đi, mấy ngày nay ngươi không có ở đây, miệng mồm nhạt nhẽo quá!”
Vu Túc là quỷ nghèo chính cống, khi Chu Dịch không có ở đây, ngục tốt có lẽ không dám khinh khi hắn, cũng đừng mơ đến chuyện tự móc tiền túi mà tặng rượu thịt.
Chu Dịch đưa giò heo và rượu ngon vào, nói: “Lão Vu, người làm quan da mặt đều dày như ngươi vậy sao? Có giò heo thì gọi là ‘Lập ca nhi’, không có giò heo thì gọi ‘lão Chu’ hả?”
“Da mặt của ta mà mỏng hơn chút, thì đã chết không biết bao nhiêu lần rồi!”
Vu Túc chưa bao giờ nói đến chuyện cải cách quan lại nguy hiểm ra làm sao, Cảnh Long đế cũng đã chết, hắn có thể sống đến bây giờ thực sự không dễ dàng gì: “Lão Chu, ngươi có biết tại sao ta lại thích gặm giò heo không?”
Chu Dịch bĩu môi: “Chắc là vì ngươi đã từng bị đói? Phần ký ức này đã khắc sâu, người thân trước khi chết đã để dành giò heo cho ngươi chứ gì?”
Vu Túc hừ hừ nói: “Không thú vị! Không thú vị! Nói chuyện với người thông minh, quá không thú vị!”
“Ta không tính là người thông minh.”
Chu Dịch lắc đầu nói: “Chỉ là ở trong tù nghe nhiều, thấy nhiều, lúc đầu còn có thể cảm thấy có chút đáng thương, bây giờ thì giống như là xem thoại bản, nhiều lắm thì thương tâm một trận rồi thôi.”
“Bởi vì là quá nhiều, cho nên lão phu mới muốn cải cách!”
Vu Túc thở dài nói: “Khi còn bé trong nhà lão phu còn giàu có, sau này gặp phải biến cố, đã từng trải nghiệm cuộc sống của bá tánh bình dân, mới biết rốt cuộc tại sao lại phải học hành.”
Chu Dịch nhìn Vu Túc hai mắt tỏa ánh sáng, nhịn không được nhắc nhở nói.
“Lão Vu, ta cảm thấy ngươi không thắng được đâu!”
“Nhóc con nhà ngươi cũng có thể nhận ra được, chẳng lẽ lão phu lại không biết?”
Vu Túc uống một hớp rượu, chắc là do sặc rượu hoặc là rượu quá mạnh, nước mắt chảy ròng.
“Nhưng mà có một số việc, cho dù biết rõ sẽ thất bại, thậm chí sẽ chết, nhất định cũng phải đi làm! Triều đình chỉ cần có chút thay đổi, là có thể khiến ngàn vạn bá tánh được nhờ, vậy thì sao có thể gọi là thắng thua được chứ?”
“Lão Vu, ngươi đúng là người mạnh mẽ!”
Chu Dịch giơ ngón tay cái lên, đột nhiên hỏi nói: “Ngươi có con cái không?”
Vu Túc nghi hoặc nói: “Hỏi chuyện này làm gì?”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền