ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Trường Sinh Bất Tử Ở Tu Tiên Giới

Chương 61. Lời đồn về Vân Sơn.

Chương 61 : Lời đồn về Vân Sơn.

“Lão già này còn giảo hoạt hơn so với tham quan!”

Chu Dịch cũng không cho rằng bản thân mình là tinh anh, nếu không thì kiếp trước cũng không đến mức làm việc như trâu như ngựa như vậy.

Trường Sinh Đạo Quả chỉ là tuổi thọ vô tận, không hề có trí tuệ siêu phàm.

Vu Túc này vừa không luyện võ không tu tiên, cả đời đều là đấu tranh, mưu đồ. Đấu trí còn hơn xa cả Chu Dịch.

Có lẽ thêm mấy trăm năm nữa, Chu Dịch sẽ trải đời hơn, thì có thể đạt đến cảnh giới như vậy, đủ loại bụng dạ tính kế không hề để lại dấu vết mà có thể tùy tiện sử dụng.

“Quá phiền phức, âm mưu quỷ kế gì đó, mỹ nữ da người gì đó, rồi cũng sẽ chết là xong!”

Chu Dịch không để ý tới tiếng kêu rên của các phạm nhân, uống thêm mấy ngày nước cháo nữa thì sẽ thành thói quen, xách theo thùng đi vào phòng trực của Thiên Lao.

Vốn định xem đồng liêu đánh bài cho hết thời gian.

Nhưng đám người ngục tốt kia đều ngồi ngay ngắn, câu được câu không nói chuyện phiếm, Chu Dịch dò hỏi nguyên nhân, mới biết được Dương Giáo Úy ra lệnh, nghiêm cấm say rượu đánh bạc trong Thiên Lao.

Thật vất vả mới chịu đựng được đến giờ tan ca.

Chu Dịch trở lại đình viện, nghiên cứu trận pháp hai canh giờ, rồi mới bắt đầu tu hành Quy Nguyên Quyết.

Luyện Khí chi đạo, có công mài sắt có ngày nên kim.

Nửa đêm.

Chu Dịch chậm rãi thu công, phất tay lên khuôn mặt, trong giây lát hóa thành dáng vẻ già nua của Luân Chuyển Vương.

Thuật dịch dung tu đã luyện được mấy chục năm, đã đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa, rồi sau đó dùng Âm Ảnh phù ẩn nấp, nương vào bóng đêm chạy vào trong Thần kinh.

Đồng Phúc phường.

Viên phủ.

Thuỷ tạ đình đài, núi giả quái thạch.

Từng là tài sản của một phú thương trong kinh, bởi vì bị nghi ngờ có dính dáng đến việc thông thương với Đại Ung, toàn gia bị lưu đày, bán cho Đồng Tri Cẩm Y Vệ với giá một trăm lượng.

Ngoài cửa có thuộc hạ Cẩm Y Vệ mặc hắc y canh gác, những trạm canh gác ngoài sáng trạm gác ngầm trải rộng khắp nơi, toàn bộ phủ đệ được bảo vệ chặt chẽ như một cái thùng sắt.

Chu Dịch như một luồng gió đen, dễ dàng đi xuyên qua ngoại viện, chạy đến hậu trạch.

Trong phòng.

Viên Thuận đang ôm mười tám tiểu thiếp ngủ say, chợt bừng tỉnh, bên tai nghe thấy động tĩnh ở nhà chính, phản ứng đầu tiên chính là sờ xuống dưới gối, kiếm nỏ tiễn có kịch độc.

“Ra đây gặp lão phu.”

Chu Dịch rót ly trà, uống một ngụm, đây chính là trà cống nạp của hoàng thất.

Viên Thuận khoác bừa bộ quần áo chạy ra, cung kính nói: “Chủ thượng, ngài có gì cần phân phó?”

Chu Dịch nói: “Phái mấy người giỏi đến Giang Nam, giám sát chặt chẽ tám đại thế gia, đặc biệt là Dương gia ở Hoằng Châu, chỉ cần một con chó trong nhà họ phát ra tiếng động, cũng phải cẩn thận rà soát.”

“Tuân mệnh, ngày mai thuộc hạ sẽ sắp xếp.”

Viên Thuận suy đoán nói: “Tám đại thế gia Giang Nam, chẳng lẽ là có liên quan đến Tiên Đạo sao?”

“Có thể.”

Chu Dịch trầm mặc một lát, đổi giọng nói: “Năm đó trình báo về lời đồn ở Vân Sơn, rốt cuộc chuyện là như thế nào?”

Giọng nói rất nhẹ, vọng vào tai của Viên Thuận thì lại như sấm sét nổ bên tai, chân mềm nhũn quỳ trên mặt đất.

“Chủ thượng tha mạng, thuộc hạ cũng là bất đắc dĩ.”

“Cho nên, chuyện ở Vân Sơn quả nhiên là giả?”

Trong mắt Chu Dịch hiện lên hung quang, kiếm khí

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip