ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Tu Có Thể Là Giả Tiên

Chương 100. Giả vờ như gió

Chương 100 : Giả vờ như gió

Tới quận Sở Hà thành Định An, đập vào mắt là tường thành cao gần mười mét.

Tường thành dùng đá đen đắp xây lên, cực kỳ cứng rắn.

Nhìn qua, giống như một con rồng đen quấn quanh ngoài thành, hiện ra vẻ hùng hồn bao la, nguy nga hùng vĩ.

Sau khi đám sinh viên tới nơi, vịn tường mà đi, mệt mỏi tới mức mắt tối sầm chân run rẩy.

Binh lính gác cổng thành thấy trăm sinh viên vẻ mặt yếu ớt như vậy, cũng bị giật nảy mình.

Lúc này Lăng Tiêu Kiếm Tiên chân đạp kiếm bay nhanh xuống, lấy bức thư ra giao cho binh sĩ gác thành.

Sau khi các binh sĩ nhìn thấy nội dung thư, lập tức trở nên vô cùng cung kính, không chỉ mở rộng cửa thành, còn thông báo cho thành chủ.

Thành chủ thành Định An là Trịnh Thiên Thu, sau khi nhận được tin tức, đích thân tới tiếp đón mọi người, đồng thời cử hành buổi tiệc chiêu đãi bọn họ.

Một đám sinh viên chạy như điên qua ngàn dặm, thể lực vô cùng tiêu hao, bây giờ vừa mệt lại vừa đói.

Trên buổi tiệc bọn hắn như sói như hổ, sức chiến đấu một người có thể ngang với bốn năm người.

Khái niệm này nghĩa là gì, ý chính là tương đương với chiêu đãi bốn năm trăm người...

"Lăng Tiêu đạo hữu, các sinh viên này của cậu có khẩu vị thật tốt."

Trịnh Thiên Thu lau mồ hôi trên trán, có chút khiếp sợ, mở miệng nói.

Lăng Tiêu Kiếm Tiên khẽ cười:

"Hôm nay bọn họ đã chạy hơn nghìn dặm đường, ăn nhiều một chút cũng là bình thường."

Trịnh Thiên Thu nghe xong hoảng sợ suýt chút nữa tiểu ra quần, những sinh viên này không phải đa số đều là cảnh giới Đạo Chi Thể à.

Một ngày chạy hơn nghìn dặm ư?

Mẹ nó, cái tiết tấu này sẽ lập tức chạy chết vài người đây!

Lúc đầu ông cảm thấy sinh viên có chút không bình thường, xem ra bây giờ thì là giáo sư không quá bình thường.

"Vậy...

Lăng Tiêu đạo hữu, ngày mai đi săn bình thường chứ?"

Trịnh Thiên Thu có chút không chắc chắn mở miệng hỏi.

"Đương nhiên đi săn bình thường, muốn tài nguyên thì sắp xếp nhiều binh sĩ theo sau một chút."

Lăng Tiêu Kiếm Tiên khẽ gật đầu, cười trả lời.

"Được rồi, tôi lập tức đi sắp xếp!"

Trịnh Thiên Thu cũng cười vui vẻ.

Bình thường lên núi đi săn đều tiến hành bằng phương thức lấy tiểu đội nhỏ để đi, vì số lượng người quá nhiều sẽ làm kinh động tính cảnh giác của mãnh thú gần đó.

Giống như sinh viên mà Lăng Tiêu Kiếm Tiên mang tới, hoàn toàn có thể chia thành mười đội nhỏ, chỉ cần không gặp phải linh thú, vậy thì hoàn toàn có thể quét ngang tất cả.

Tới lúc đó hắn chỉ cần sắp xếp binh sĩ theo sau, thu dọn những thi thể dị thú quý giá kia, đây cũng là một khoản tiền không nhỏ, tương đương với việc người khác đánh quái phía trước, bọn họ nhặt vật phẩm rơi ra ở phía sau, cớ sao không làm chứ.

Chỉ là hắn cũng hiểu rõ thông lệ cũ, lợi ích bán đi phải chia đôi.

Ngày hôm sau, đám người An Lâm ra khỏi cửa thành Định An.

Các sinh viên được chia thành hai mươi đội nhỏ, mỗi tiểu đội có năm người.

An Lâm là tiểu đội trưởng trong một tiểu đội, bốn đội viên trong đội hắn theo thứ tự là Lạc Tử Bình, Miêu Điềm, Tông Vĩnh Ngôn, Tôn Thắng Liên, trừ Tông Vĩnh Ngôn là Đạo Chi Thể cấp chín, ba người đội viên còn lại đều là Đạo Chi Thể cấp mười.

Bốn người đội viên đều tỏ ra vô cùng mừng rỡ đối với việc được phân tới tiểu đội của An Lâm.

"Ha ha, không ngờ tôi lại có cơ hội lăn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip