Chương 101 : Không có con nào để chiến đấu
Cố nén lại tâm trạng tồi tệ không nguôi trong lòng, An Lâm tiếp tục đi tới.
Thi thể của Cự Mãng ở phía sau bọn họ sẽ có binh lính Giáp Ất Bính Đinh đi xử lý.
Trong lúc đó, bọn họ lại gặp phải hổ Kiếm Bối có thân hình cao lớn, khắp người tản ra khói độc của rắn mối bảy màu, còn có thân hình tê giác cao ba trượng.
Con quái vật này thoạt nhìn trông rất hung hăng, nhưng cũng bị bọn người An Lâm quét qua một đường, không có chút cản trở nào.
"Ôi, đúng là một con để có thể đánh cũng không có."
Lạc Tử Bình thư giãn cơ bắp rắn chắc một chút, có chút bất mãn mở miệng nói.
"Ha ha ha, vậy nếu gặp được linh thú, phải mời bạn học Lạc đây thể hiện tài năng rồi."
Tông Vĩnh Ngôn cười nhạt một tiếng, nhưng nét mặt lại mang chút vẻ châm chọc.
"Ừm, đến lúc đó anh An không cần phải ra tay, ngược lại tôi lại muốn xem bạn học Lạc mạnh mẽ như thế nào."
Miêu Điềm nhíu mày mở miệng nói.
"Đồng ý!" Tôn Thắng Liên lạnh nhạt nhìn về phía Lạc Tử Bình, gật đầu nói.
Lạc Tử Bình bị ba người hùa nhau châm chọc, mặt mày nhăn nhó đỏ ửng, bắt đầu xin lỗi An Lâm:
"Thật xin lỗi, anh An, tôi không nên khoác lác trước mặt anh."
An Lâm: "…" Khốn khiếp!
Việc này cũng lôi mình vào?
Rốt cuộc mình đã làm gì!?
Đây chỉ là câu chuyện cỏn con, mọi người tiếp tục trèo đèo lội suối.
Nửa tháng, chỉ tiêu mỗi người giết ba mươi con dị thú.
Phân công đến tiểu đội thì mỗi ngày chỉ cần giết mười con dị thú đã có thể hoàn thành chỉ tiêu rồi.
Nhưng mọi người chắc chắn không chỉ hài lòng với việc đạt tới mục tiêu, bởi vì đây chính là bài kiểm tra cuối năm, nếu vượt hơn chỉ tiêu hoàn thành bài kiểm tra, trường học sẽ có thưởng đấy!
Tuy An Lâm không phải rất hiếm khi có được những phần thưởng khích lệ đó, nhưng đội viên của hắn lại vô cùng kỳ vọng.
Bởi vậy thành viên tiểu đội sau khi bàn bạc thì quyết định, mục tiêu của hôm nay là một ngày giết hai mươi con dị thú!
Rất nhanh sau đó, mọi người đi tới một vùng đất đầm lầy.
Nơi này côn trùng muỗi độc nhiều vô số, Miêu Điềm và Tôn Thắng Liên dĩ nhiên rất ghét chỗ này, đều hơi nhíu mày.
"Anh An, hay là chúng ta đi đường vòng đi, nơi này bẩn chết được!"
Miêu Điềm miết cái miệng nhỏ nhắn, không ngừng vung bàn tay trắng nõn đuổi bọn muỗi hút máu đang ở bên cạnh.
An Lâm cũng cảm thấy không cần thiết phải đi đầm lầy, vừa định đồng ý thì không ngờ từ phía xa của đầm lầy đột nhiên truyền tới âm thanh ầm ầm của trận chiến.
"Này?
Phía trước có động tĩnh, chúng ta đi xem thử đi!"
Hai mươi tiểu đội chia thành các tuyến đường khác nhau tiến về phía trước.
Theo lý mà nói, tuyến đường này của bọn họ sẽ không gặp phải thành viên của tiểu đội khác.
Bởi vậy trận chiến trước mặt khiến hắn có hứng thú không nhỏ.
Các đội viên nghe thấy đội trưởng lên tiếng, đều thật thà gật đầu, sau đó đi theo phía sau của An Lâm phóng về nơi cuộc chiến đang diễn ra.
"Ầm ầm!" Quả cầu lửa nổ tung ầm ầm.
Một con muỗi hút máu khổng lồ to khoảng một trượng bị nổ tung buộc phải lùi lại, nhưng một con muỗi khổng lồ khác lại tức tốc bay tới sau lưng một người, vòi hút bén nhọn như lưỡi kiếm sắc bén đâm vào cơ thể của người đó.
"Trần Đức!" Một người nam cao lớn khoác áo da thú kinh ngạc kêu lên.
Người nam
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền