Chương 104 : Cho ông nếm thử sự đáng sợ của người chơi vàng
"An Lâm đạo hữu, chúng ta mau nhân cơ hội Kim Mục Hầu Vương ở lại cản đường mà chạy mau lên!"
Tiết Trác Minh thấy An Lâm vẫn đứng tại chỗ, nóng nảy la to.
Nhưng, An Lâm lại bỏ ngoài tai tiếng la của Tiết Trác Minh, vẫn ngóng nhìn theo bóng người đang chắn trước người hắn.
Các đội viên trong đội, thấy đội trưởng nhà mình không chạy, đều đứng lại, khó hiểu nhìn An Lâm.
Hai đánh một, Kim Mục Hầu Vương sẽ rơi xuống thế yếu ngay thôi.
Quả nhiên, sau một hồi chiến đấu kịch liệt, Ngân Sí Đại Vương dùng hai cánh hất tung cây gậy bạc của Hầu Vương ra, nhân lúc này Ngưu Đại Vương lấy cây gậy sắt của mình đập một cái vào ngực Hầu Vương.
"Rầm uỳnh!" Ngực Hầu Vương bi gậy sắt đập một cái lõm vào trong, miệng hộc máu ngã nhào xuống đất.
Lúc này, Hầu Vương dùng khoé mắt nhìn thấy thanh niên đẹp trai đứng cạnh mình, ngực tưng tức, lại ói ra một ngụm máu tươi, cả giận quát:
"Không phải tôi đã bảo anh chạy đi rồi à, còn ngu ngốc đứng lại đây làm gì?"
An Lâm lắc đầu, đứng trước mặt Hầu Vương:
"Con người tôi ấy, cực kì không thích kẻ khác dùng tính mạng của mình chắn trước mặt tôi.
Cho dù lý do để người nọ hy sinh không hoàn toàn là vì tôi."
"Tôi ở lại, đương nhiên là để bảo vệ anh rồi chứ sao."
An Lâm quay đầu nhìn Hầu Vương cười khẽ.
Hầu Vương nghe câu này vô cùng cảm động, sau đó la lớn:
"Có phải anh bị ngu không vậy hả, anh mới có Đạo Chi Thể cấp mười thôi đó, bảo vệ tôi thế nào hả?"
An Lâm nghe vậy khóe miệng co rút vài cái, hận không thể dùng Hám Sơn quyền đập vào mặt Hầu Vương một cái.
Mẹ kiếp!
Nói chuyện bình thường không được hả, sao cứ phải mắng chửi người ta như vậy?
Đừng có mà phá hỏng bầu không khí làm màu này của hắn chứ!
"Ha ha ha ha, gã tu sĩ nhân loại ngu ngốc này không chịu bỏ đi, vậy càng đỡ mất công chúng ta đuổi theo bắt hắn lại."
Ngưu Đại Vương cười ha hả, ánh mắt nó nhìn An Lâm, như đang nhìn một người chết.
Đằng sau lưng An Lâm, Tiết Trác Minh vô cùng hoảng sợ, nhỏ giọng nói chuyện với đám người Lạc Tử Bình:
"Mau khuyên can đội trưởng mấy người đi!
Còn tiếp tục nữa, cậu ta sẽ mất mạng đó!"
Hắn không muốn thấy ân nhân cứu mạng của mình, chỉ vì đầu óc đột nhiên nóng lên mà làm chuyện ngu xuẩn để rồi uổng mạng thế kia.
Ai ngờ, nghe Tiết Trác Minh nói vậy, bốn người kia hoàn toàn không có phản ứng gì lớn.
Lạc Tử Bình hình như hiểu ra gì đó, lắc đầu nói:
"Xem ra anh An đang tính biểu diễn sở trường thật sự của mình."
Miêu Điềm ngọt ngào cười khẽ, đôi mắt xinh đẹp lấp lánh ánh sáng:
"Có thế nhìn thấy cảnh anh An một mình đấu với hai con linh thú Dục Linh kì giữa, đúng là rất đáng để chờ mong đó!"
Tông Vĩnh Tông ngáp dài một cái:
"Có gì để chờ mong đâu chứ, hắn chọc ngón tay cái là xong ngay ấy mà."
Tôn Thắng Liên lắc đầu, hai quả núi trước ngực cô cũng lắc đầu theo, cô mở miệng nói:
"Chuyện một đầu ngón tay?
Vậy thì chưa chắc đâu.
Đừng quên giờ hắn mới chỉ có Đạo Chi Thể cấp mười."
Tiết Trác Minh suýt bị sự tự tin không biết từ đâu tới này của bốn người chọc khóc: "Hoá ra các người cũng biết cậu ta chỉ mới có Đạo Chi Thể cấp mười à...
Giờ cậu ta đang ngay mặt chiến đấu với hai con linh thú đó!
Cậu ta làm vậy không khác
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền