Chương 105 : Anh An và Tiểu Sửu
Nếu hắn chọn cách chạy trốn, là có thể tiết kiệm được hơn năm mươi lá bùa đó rồi.
Nhưng An Lâm vì cứu Kim Mục Hầu Vương, đã chọn ở lại.
Kim Mục Hầu Vương đi tới bên cạnh An Lâm, ôm quyền cảm ơn:
"May nhờ đạo hữu ra tay cứu giúp."
An Lâm không dám tin nhìn Sửu Hầu Vương:
"Bọn tôi trộm tiên quả của anh, anh còn cám ơn bọn tôi?"
Mặt Sửu Hầu Vương hiện lên vẻ xấu hổ, cười gượng:
"Tiên quả rơi vào trong tay các anh, ít nhiều gì cũng đỡ hơn rơi vào trong tay đám người phản bội anh em đó.
Huống chi, anh vốn có thể bỏ chạy, nhưng anh đã chọn ở lại cứu tôi."
"Chỉ dựa việc này, tôi đã phải cảm ơn anh rồi."
An Lâm cười ngại ngùng, hắn lấy một tiên quả trong nhẫn không gian ra:
"Như vậy đi...
tôi trả cho anh lại một tiên quả, dù gì cũng là anh bỏ công mất sức trồng nó tới khi đơm hoa kết quả, đâu thể nào tới cơ hội nếm thử cũng không có được chứ."
Nhìn tiên quả An Lâm đưa tới, đôi mắt sáng như đèn pha của Sửu Hầu Vương ngấn nước mắt.
Hắn vừa trải qua chuyện bị anh em phản bội, có thể nói là tâm linh bị thương rất nghiêm trọng.
Nhưng vào lúc hắn lâm nguy, lại có một người, đã đứng ra giúp hắn mà không ngại ngùng gì.
Không chỉ ra tay cứu hắn, còn cho hắn tiên quả cực kì quý giá...
Rõ ràng những thứ này hắn không cần phải làm, nhưng hắn vẫn cứ làm.
Tại sao...
Tại sao lại có người đối xử tốt với Kim Mục Hầu Vương hắn như vậy...
Sửu Hầu Vương cầm tiên quả, cả người đều run rẩy.
Những giọt nước mắt to tướng lăn dài trên gò má hắn, cảnh tượng cực kì cảm động.
Tiết Trác Minh và đám người Lạc Tử Bình đều sững sờ, ngẩn ra nhìn cảnh này.
Vậy là sao?
Thân phận bây giờ của họ không phải là ăn trộm hay ăn cướp gì đó à?
An Lâm trả tiên quả bị mình cướp lại cho Sửu Hầu Vương, chuyện này vốn đã quá mức kì lạ rồi.
Nhưng ngay sau đó Sửu Hầu Vương còn nước mắt lả chả cầm lấy tiên quả, mặt đầy cảm động, càng làm họ bất ngờ và khó hiểu hơn nữa.
Tiết Trác Minh ra sức kéo tóc mình:
"Ai có thể nói cho tôi biết, chuyện gì đang xảy ra không!"
Đôi mắt to của Miêu Điềm cũng ngập nước mắt:
"Tuy không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng tôi thấy cảnh này quá là cảm động!"
Tông Vĩnh Ngôn cứng ngắc phe phẩy quạt theo bản năng:
"Mỗi cử chỉ lời nói của anh An đều thể hiển rất rõ phong thái của bậc cao nhân, nào phải hạng người như chúng ta có thể nghiền ngẫm được chứ."
An Lâm thấy Sửu Hầu Vương lộ ra vẻ mặt thế này, càng thêm ngại ngùng:
"Đủ chưa?
Tiểu đội bọn tôi vốn chỉ có sáu tiên quả, nếu không đủ, tôi đưa trái của tôi cho anh nhé."
Sửu Hầu Vương nghe vậy, vội vã xua tay:
"Không cần, không cần!
Đủ lắm rồi, mấy trái còn lại mọi người chia nhau ăn đi!"
Hầu Vương lau nước mắt, nhìn An Lâm một lúc, mới mở miệng nói:
"Còn chưa hỏi thăm đạo hiệu của đạo hữu nữa."
An Lâm chắp tay:
"Tôi chưa có đạo hiệu, anh gọi tôi An Lâm là được rồi."
Hầu Vương nghe vậy gật đầu:
"Người anh em An Lâm, mặt mày tôi có hơi xấu xí, anh cứ gọi tôi là Sửu Hầu Vương!"
"Sửu Hầu Vương khó nghe muốn chết, không thì tôi gọi là Tiểu Sửu nhé!"
"Gọi vậy vừa không tốn công mất sức gì, mà tên còn dễ nghe hơn nữa!"
An Lâm chưa từng nghĩ rằng cách mình đặt tên nó đáng sợ tới mức nào,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền