Chương 100 : Đi Ra Ngoài Săn Bắn
Một hồi sau, đường chỉ màu đỏ từ từ phai nhạt đi, chỉ còn lại màu hồng.
- Nước Mắt Thiên Sứ cấp 5 vẫn không được.
Mục Lương khó chịu cau lại lông mày, phát hiện Hư Qủy Cảm Nhiễm còn muốn đáng sợ và phiền phức hơn so với trong tưởng tượng.
- Không được sao.
Ly Nguyệt mở mắt, đáy mắt của con ngươi màu bạc hiện lên một tia thất vọng.
- Chỉ cần Đôi Cánh Thiên Sứ lại tiếp tục tiến hóa, nhất định có thể chữa trị Hư Quỷ Cảm Nhiễm.
Mục Lương ôn nhuận trấn an nói.
- Ừm, ta tin tưởng.
Ly Nguyệt lộ ra một nụ cười ngọt ngào.
Cô phát hiện thân thể mình còn tốt hơn trước đây rất nhiều, như tháo xuống gánh nặng trăm cân, sự lo lắng trong lòng đã hoàn toàn biến mất.
Giống như Hư Qủy Cảm Nhiễm trầm miên.
- Hiện tại một giọt Nước Mắt Thiên Sứ đại khái có thể chống đỡ bao lâu?
Trước đó Mục Lương có nghe cô nói qua Nước Mắt Thiên Sứ, có thể ngăn chặn thời gian ăn mòn của Hư Qủy Cảm Nhiễm.
- Khoảng…
Ly Nguyệt khép hờ hai mắt cảm nhận, lộ ra một nụ cười mừng rỡ:
- Có thể kiên trì khoảng một năm rưỡi.
- Một năm rưỡi, cũng chính là dược hiệu tăng gấp năm lần.
Mục Lương yên lặng gật đầu một cái, xem như đã biết hiệu quả của Nước Mắt Thiên Sứ cấp 5.
- Mục Lương, hiện tại Nước Mắt Thiên Sứ bao nhiêu ngày có thể ngưng tụ ra một giọt?
Trong mắt Ly Nguyệt tản ra sự yêu thích đối với Đôi Cánh Thiên Sứ.
Đôi Cánh Thiên Sứ có nhiều đóa hoa như vậy, hoàn toàn xem như có hi vọng trị dứt Hư Qủy Cảm Nhiễm!
- Năm ngày có thể ngưng tụ rả một giọt Nước Mắt Thiên Sứ.
Mục Lương tiếp thu hết năng lực còn lại, đoán được một khoảng thời gian.
- Năm ngày có thể ngưng tụ ra năm giọt Nước Mắt Thiên Sứ, đây thật sự quá tốt.
Ly Nguyệt hưng phấn ôm lấy Mục Lương, như một đứa bé đạt được món quà trong lòng yêu thích đã lâu.
Ba giây qua đi, cô gái tóc trắng mới kịp phản ứng.
- Oa oa…
Ly Nguyệt ngượng ngùng tay chân luống cuống, vội vã buông Mục Lương ra, lui lại.
- Còn có thể để cho ngươi ôm thêm một cái nha.
Mục Lương giang hai tay ra đùa giỡn với cô.
- Mới… Mới không cần ngươi ôm.
Ly Nguyệt ngượng ngùng nghiêng người đi, nhăn nhó xoa mặt nạ trong tay.
- Nhiều Nước Mắt Thiên Sứ như vậy cũng không còn vật gì để chứa!
Mục Lương nhìn cái hộp thiết trong tay một chút, tạm thời dùng để chứa một lần còn tốt, chứa lâu sẽ mất đi dược hiệu.
- Đúng vậy.
Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt hồng hồng, mỉm cười, cũng hiện lên một tia khổ não.
Có đôi khi có rất nhiều cũng là một loại phiền não.
- Còn có năm ngày, ta sẽ nghĩ một vài biện pháp.
Mục Lương cảm thấy thực sự không được, muốn thử tạo một vài loại vật chứa bằng thủy tinh, gốm sứ.
Anh cảm thấy nên thử chế tác một ít đồ dùng hàng ngày, nếu không… So sánh với cuộc sống Địa Cầu một chút, cảm giác hiện tại giống như thời như thời kỳ xa xưa của người tối cổ.
- Ta cũng sẽ nghĩ một vài biện pháp.
Ly Nguyệt bất đắc dĩ nói.
- Đi thôi, đưa giọt Nước Mắt Thiên Sứ này qua cho Nguyệt Thấm Lam.
Mục Lương quơ chiếc hộp thiết trong tay.
- Bọn họ phải pha với nước mới uống được.
Ly Nguyệt liếc nhìn chiếc hộp thiết.
- Nhà của chúng ta thực sự quá nghèo, thật sự không tìm được vật chứa có nắp.
Mục Lương thở dài, ngay cả một vật chứa đồ chân chính
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền