Chương 101 : Sinh Vật Tiến Hóa Quỷ Dị (1)
– Ta đi chung với ngươi. Ly Nguyệt dẫn đầu mở miệng nói trước.
- Không được, ngày mai ngươi phải rời đi, ngày hôm nay vẫn nên nghỉ ngơi nhiều một chút.
Mục Lương mỉm cười từ chối.
- À? Ngày mai Ly Nguyệt phải rời đi?
Mễ Nặc phản ứng kịp thời, kinh ngạc nhìn về phía cô gái tóc trắng.
- Ừm, có chút chuyện quan trọng cần phải đi làm.
Ly Nguyệt ôn nhu nói.
- Lúc nào trở về?
Mễ Nặc đã vội vàng hỏi.
Hiện tại, Mễ Nặc đã không còn rụt rè với cô gái tóc trắng.
- Ta sẽ hội họp ở thành Thập Lâu với các ngươi.
Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.
- Vậy sẽ có rất nhiều ngày không được gặp ngươi.
Mễ Nặc có hơi buồn, nói.
-…
Ly Nguyệt trầm mặc, đưa tay cầm lấy bàn tay nhỏ của cô gái tai thỏ.
- Ly Nguyệt, đêm nay ngươi ở nhà chuẩn bị thêm một ít trang bị.
Mục Lương cũng không quên, mũi tên dài của cô gái tóc trắng đã dùng hết mới đây không lâu.
- Được.
Ly Nguyệt bất đắc dĩ gật đầu.
- Ta sẽ không đi, thành Huyền Vũ cần người ở lại bảo vệ.
Nguyệt Thấm Lam ôn nhu nói.
Tuy cô đã uống Nước Mắt Thiên Sứ, vết thương đã đỡ hơn rất nhiều, cũng không phải toàn bộ, chỉ là các vết thương lớn chỉ thu nhỏ lại.
Muốn vết thương phải hoàn toàn khép lại phải cần thêm mấy ngày.
- Có thể.
Mục Lương cảm thấy có đạo lý, phòng ngừa nhà bị người khác trộm.
- Ta cũng muốn đi.
Nguyệt Phi Nhan thận trọng giơ tay nhỏ lên.
Khóe mắt của cô liếc qua lo lắng liếc về phía thân ảnh ưu nhã bên cạnh, rất sợ mẹ không muốn cô đi săn bắn.
- Ngươi có thể đi, nhưng phải nghe lời Mục Lương.
Nguyệt Thấm Lam cũng không có ngăn cản cô gái tóc đỏ.
Có một Mục Lương không thể yếu hơn mình, cô thật sự không có gì lo lắng.
Nguyệt Thấm Lam sờ bụng một cái, con mắt màu xanh nước biển trực tiếp nhìn vào hai mắt của Mục Lương.
Lỗ tai cô lập tức đỏ ửng lên, theo bản năng dời ánh mắt.
- Được, ta nhất định sẽ nghe lời của Mục Lương.
Nguyệt Phi Nhan hưng phấn đáp ứng một tiếng.
Đây là lần đầu tiên cô được đi săn bắn, trước đây đều đứng ở gần bộ lạc Nguyệt Đàm nướng một ít côn trùng nhỏ.
- Được, vậy dẫn theo ngươi.
Mục Lương nhẹ gật đầu một cái.
-…
Mễ Nặc ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh, không có mở miệng nói muốn đi.
Đôi mắt màu xanh lam của cô lóe ra sự lo lắng.
- Ngươi phải tin tưởng sức mạnh của anh ấy.
Ly Nguyệt dùng sức cầm bàn tay nhỏ của cô gái tai thỏ.
Hiện tại, cô sẽ không quá với lo lắng cho an toàn của Mục Lương.
Không phải không quan tâm, mà biết Mục Lương mạnh hơn cô rất nhiều, nếu mình quan tâm ngược lại sẽ suy nghĩ lung tung.
-… Ừ.
Mễ Nặc lưỡng lự gật đầu.
- Ngao ô ~~
Rùa Đen khẽ truyền đến một tiếng kêu, nhắc nhở đã tìm được khu vực săn bắn rồi.
- Khu vực săn bắn đã tìm được rồi, hiện tại xuất phát đi săn thú.
Mục Lương đứng dậy đi về phía cửa chính.
- Cẩn thận một chút.
Mễ Nặc nhịn không được, hô to một cái.
- Yên tâm, ta sẽ đem mấy con mồi chiến thắng trở về.
Mục Lương nghiêng đầu cười, phất tay đi ra cửa.
- Chờ một chút ta.
Nguyệt Phi Nhan chạy chậm đuổi theo.
…..
Mục Lương mang theo Nguyệt Phi Nhan đi từ trên khu vực trung ương xuống đường phố phía dưới.
Đường phố rộng lớn, Vệ Cảnh mang theo mười sáu người của đội săn bắn chờ bên dưới.
- Đại nhân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền