Chương 106 : Ốc Đảo, Lôi Linh Thú
Thân hình của Mễ Á dừng lại, lạnh lùng nói: - Ta sẽ lập tức đi ngay, bọn họ sẽ không phát hiện được.
- Trong lòng ngươi nắm chắc là được, cũng không biết các ngươi muốn trứng con Linh Thú Lôi Điện làm cái gì?
Hi Bối Kỳ dùng giọng yêu kiều nói lời xem thường, đầu lưỡi liếm khóe miệng một cái:
- Còn không bằng đem nó đi nướng lên, từ nhỏ đến bây giờ, ta còn chưa được ăn trứng thú nướng đâu!
- Ngươi bị ngốc à?
Khóe mắt của Mễ Á run lên, tức đến nỗi trong lòng dâng lên xúc động.
- Ngươi mới là đồ ngốc.
Hi Bối Kỳ lập tức xù lông, hét lớn lên:
- Bọn họ vì quả trứng Linh Thú Lôi Điện này, đã đuổi giết chúng ta ba mươi ngày ba đêm.
Cô hoài nghi mình có phải thật ngu ngốc hay không, tại sao muốn gia nhập vào thế lực Ốc Đảo này, mỗi ngày trộm đồ khắp nơi, còn bị người ta đuổi giết.
- Không bao lâu nữa, bọn họ sẽ từ bỏ.
Mễ Á từ tốn nói.
- Lần trước, ngươi cũng nói như vậy, lần kia chúng ta bị đuổi giết trọn một trăm ngày, cánh của ta đều bị xé rách.
Hi Bối Kỳ nhắc đến chuyện này, vô cùng tức giận, lớn tiếng lên án.
- Ta đã quên.
Mễ Á bình thản trả lời một câu.
- Ngươi ngươi, ngươi…
Hi Bối Kỳ phát cáu, lộ ra răng mèo, có chút xúc động, muốn cắn cô gái xấu bụng này.
Mễ Á cũng không quay đầu lại, lạnh lùng nói:
- Sắp đến rồi, ngươi khép miệng lại đi.
-Hừ!
Hi Bối Kỳ vểnh miệng, khó chịu, vuốt hai bím tóc.
Bịch!
Cô đụng vào phía sau lưng Mễ Á, thân thể của cô lảo đảo một cái, không phòng bị chút nào, ngã ngồi trên mặt đất.
- Ngươi làm cái gì vậy?
Hi Bối Kỳ tức giận đứng lên.
Cô nhìn thấy thân ảnh cô gái tai mèo đứng lại bất động, nhíu lại lông mày, nhìn về phía trước.
Bé gái tóc vàng có thể nhìn rõ ban đêm, rõ ràng nhìn thấy cách đó không xa có bộ lạc nhỏ đã đổ nát, không có cảm ứng được hơi thở của con người.
- Nơi này chính là quê hướng trước kia của ngươi?
Hi Bối Kỳ chần chờ hỏi.
- Đúng.
Sắc mặt của Mễ Á lạnh giá như băng, toàn thân tản ra khí tức âm lãnh, cái bóng dưới đất bắt đầu chập chờn.
- Xoát!
Một giây kế tiếp.
Mễ Á hóa thành một cái bóng, bay dọc theo mặt đất, phóng về phía bộ lạc.
- Thực sự… Nên sớm nghĩ tới.
Hi Bối Kỳ lắc đầu.
Trong một thế giới tàn khốc như vậy, mỗi ngày đều có không biết bao nhiêu bộ lạc nhỏ như vậy biến mất, cũng có không biết bao nhiêu bộ lạc nhỏ lại xuất hiện?
Xì…
Hi Bối Kỳ giương cánh, bay về phía bộ lạc nhỏ.
Nàng cảm nhận được khí tức trong máu của Mễ Á, đáp xuống trước một căn lều gỗ đã đổ nát.
Mễ Á cắn chặt môi, đứng ở trước cửa lều gỗ, dáng vẻ có hơi khiếp đảm, khí tức sắc bén âm lãnh dao động rất mạnh.
- Không vào xem sao? Cũng có thể tìm được một ít manh mối.
Hi Bối Kỳ ôn nhu đề nghị.
-… Ừ.
Khóe miệng của Mễ Á có chảy xuống một vệt máu tươi, khiếp đảm vài giây, mới cất bước đi vào trong căn lều gỗ.
- Ngửi ngửi ~~
Hi Bối Kỳ cau mũi lại, ngửi thấy được mùi máu tươi.
Bé gái tóc vàng liếc mắt thân ảnh của cô gái tai mèo một cái, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ khiếp đảm của Mễ Á, quyết định không kích thích cô ấy.
- Đồ đạc đều không thấy, vết tích rời đi đã khoảng mười ngày.
Mễ Á nhìn quét
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền