Chương 107 : Vì Sao Con Bé Vui Vẻ Như Vậy? (1)
Cô lại nghĩ tới tên thủ lĩnh chán ghét kia, bốn năm trước đã muốn cho cô đi làm hầu gái. Nói là làm hầu gái, trên thực tế lại vì vui đùa.
Mễ Á không cam lòng, sau đó căn dặn em mình nhất định phải nữ giả nam trang, lẻ loi một mình đi vào trong hoang dã.
Nếu không phải sau đó, vận khí tốt bị người phụ nữ điên kia cứu, e rằng cô đã sớm bị một con Sói ăn thịt.
- Lại không nói lời nào.
Hi Bối Kỳ không thú vị bĩu môi.
Đột nhiên, một đạo khí tức quỷ dị tràn ngập đến.
- Đi mau, những người đó lại đuổi tới.
Mễ Á biến sắc, thân ảnh hóa thành một cái bóng đen, chạy trốn ra ngoài.
- Thật là một đám theo đuôi, mỗi ngày không ngừng đuổi theo.
Hi Bối Kỳ tức giận hét lớn.
Một giây kế tiếp.
Cô giương cánh, nhanh chóng đuổi theo phía sau cô gái tai mèo.
Bộ lạc nhỏ đổ nát, lần nữa bình tĩnh trở lại.
Bình tĩnh không đến ba phút.
Bá bá bá…
Ba cái bóng vọt vào bộ lạc.
- Ngửi ngửi ngửi…
Một thân ảnh có cái đầu Sói, ngửi vào không khí một cái.
Hắn gầm nhẹ nói:
- Mới vừa đi một hồi.
- Đuổi theo, nhất định phải lấy lại trứng Linh Thú Lôi Điện.
Một thân ảnh khác có cái đầu sư tử, ngoan lệ nói:
- Nhất định phải làm thịt hai tên ăn trộm đến từ Ốc Đảo này.
- Nhưng, bé gái tóc vàng kia…
Cuối cùng một thân ảnh có đầu gấu phân vân.
- Cô đã là kẻ phản bội, thành Dạ Nguyệt sẽ không quản cô ấy.
Thân ảnh có đầu sư tử không thèm để ý khoát tay.
Hắn liếc mắt thân ảnh đầu sói một cái, ý bảo nhanh chóng dẫn đường.
Bá!
Ba người một trước hai sau tiếp tục truy tung.
….
- Thì ra đi sắn ban đêm là như vậy.
Nguyệt Phi Nhan vác củi gỗ, theo sát ở bên người Mục Lương, tò mò nhìn xung quanh.
- Nếu không… , ngươi còn tưởng như thế nào?
Mục Lương nghiêng đầu liếc nhìn cô gái tóc đỏ hoạt bát sáng sủa.
- Ta nghe người đội săn bắn nói, buổi tối đi săn vô cùng nguy hiểm, thường xuyên có hung thú tới tập kích.
Ngón tay của Nguyệt Phi Nhan lay sợi dây bả vai một cái, vác quá nhiều đồ, bả vai bị sợi dây siết có hơi khó chịu.
-…
Vệ Cảnh đi theo phía sau hai người, nghe được lời của cô, nhất thời khóe miệng giật một cái.
Phía trước có hai con hung thú mở đường, có thể có nguy hiểm gì?
- Buổi tối chạy đi thật sự rất nguy hiểm, sau này, ngươi tốt nhất đừng chạy loạn buổi tối.
Mục Lương dặn dò một câu.
Phòng trường hợp làm cho cô có suy nghĩ buổi tối chạy ra ngoài rất an toàn.
- Thực sự rất nguy hiểm?
Nguyệt Phi Nhan trừng con mắt nhìn.
- Bây giờ, chúng ta không phải không có nguy hiểm, mà có động vật thuần dưỡng của ta ở trước mở đường.
Mục Lương chỉ về phía trước, nhàn nhạt nói:
- Còn có Tiểu Huyền Vũ ở phía xa áp trận, mới để cho một vài hung thú không dám tới gần chúng ta.
Anh có Tiểu Huyền Vũ, nên mới một đường xuôi gió xuôi nước như vậy.
Cô gái tóc trắng đều từng sợ hãi thán phục, cô đã rất lâu chưa có cảm giác chưa từng ngủ bên ngoài hoang dã.
- Ta biết rồi.
Vẻ mặt của Nguyệt Phi Nhan nghiêm túc.
Lần đầu tiên săn bắn, cô duy nhất chỉ nhận được chính là kinh hách.
- Đại tiểu thư, ngươi có thể bôi một ít phân và nước tiểu hung thú có đẳng cấp cao ở trên người.
Vệ Cảnh đi ở phía sau, đề nghị:
-
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền