Chương 55 : Có Thể Kéo Dài Tuổi Thọ?
– Thành Huyền Vũ à? Gần đây chưa nghe nói có thành lớn tên này. Nguyệt Phi Nhan nghiêng đầu suy nghĩ một chút.
- Tôi cũng muốn biết thành Huyền Vũ là như thế nào.
Một giọng nam thản nhiên từ sau lưng cô tóc đỏ truyền đến.
Trán Nguyệt Phi Nhan run lên, không cần quay đầu, chỉ nghe giọng nói này đã biết là ai.
Cô bất đắc dĩ nâng trán, trầm xuống tiếng nói:
- Lục Xuyên, lại là cái đuôi anh nữa à, sao tôi đi đâu cũng có anh hết vậy?
- Tôi nghe người ta nói, cô dẫn người tới đây ăn cơm trưa cho nên tới xem một chút.
Lục Xuyên xuất hiện bên cạnh bàn, liếc mắt liếc nhìn ba người Mục Lương.
- Tôi dẫn ai tới thì cần anh phải quan tâm à?
Nguyệt Phi Nhan nheo đôi mắt màu đỏ lại, lộ ra ánh mắt nguy hiểm.
- Không, tôi chỉ đến xem.
Lục Xuyên vội vàng khoát tay, sau đó đi qua ngồi vào bàn bên cạnh.
Anh ngồi xuống rồi nói:
- Tôi chỉ ngồi ở đây, tuyệt đối không quấy rầy mấy người.
-?
Mục Lương bất đắc dĩ nhiều nhìn thoáng qua người đàn ông tên là Lục Xuyên này, mặt mày tuy hơi hèn mọn một chút, nhưng chỉ được như vậy thôi à?
Anh tưởng là sẽ có tình tiết diễn đô thị, đối phương mất trí khiêu khích, sau đó anh tới làm màu đánh mặt chứ.
- Nếu còn làm người ta chán ghét giống như lần trước, ta nghĩ ngươi sẽ phải nằm tiếp hơn mười ngày.
Nguyệt Phi Nhan trừng Lục Xuyên một cái, giơ nắm đấm lên cảnh cáo.
-…
Mục Lương đã hiểu, không phải người anh em này quá nhát gan, mà là cô gái tóc đỏ trước mắt này quá hung ác.
Nguyệt Phi Nhan quay đầu lại, ngay thẳng nói:
- Tôi muốn hiểu rõ tất cả về thành Huyền Vũ.
- Nếu nói tất cả thì quá dài.
Mục Lương uyển chuyển nhắc nhở.
- Nói cũng đúng.
Nguyệt Phi Nhan nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói:
- Vậy có thể giới thiệu cụ thể một chút về cuộc sống ở thành Huyền Vũ không?
- Cuộc sống à? Vậy tôi sẽ nói cụ thể cuộc sống của tôi đi.
Mục Lương nhếch miệng lên, há mồm nói ra:
- Cuộc sống ở thành Huyền Vũ rất tốt, bữa sáng uống chén nhỏ cháo, phối hợp chút thịt ướp gia vị.
- Ăn bữa sáng thanh đạm, dành thời gian có thể xem báo chí ghi chép những chuyện quan trọng đã diễn ra hôm qua.
- Sau khi ăn sáng xong thì phải đi làm việc, còn về ta làm công việc gì thì không nói.
Trong đầu Mục Lương chuyển động, tiếp tục lắc lư nói:
- Bận rộn xong buổi sáng, giữa trưa sẽ phải ăn bữa ngon.
- Ăn bữa ngon? Là thế nào?
Nguyệt Phi Nhan hoàn toàn bị hấp dẫn.
Thực tế là, Mục Lương miêu tả cuộc sống quá tốt, lời nói nhẹ nhõm giống như không cần đau đầu vì thức ăn.
- …
Ly Nguyệt, hai người Mễ Nặc vụng trộm liếc nhau, đều từ trong mắt đối phương nhìn ra một cái ý tứ: Đó chính là Mục Lương bịa chuyện thật giỏi.
- Đại tiểu thư, ba món mà cô muốn đã đến.
Lúc này, ông chủ quán ăn cũng bưng món ăn lên.
- Để đó đi.
Nguyệt Phi Nhan khoát tay, ra hiệu ông chủ có thể lui xuống đi.
Ông chủ đặt đồ ăn lên bàn, cung kính im lặng lui xuống.
Ba món này chính là ba món ăn mà Nguyệt Phi Nhan thường ăn nhất.
Một phần thịt nướng, một phần canh thịt, một phần thịt hầm.
- Chúng ta ăn vừa nói.
Nguyệt Phi Nhan liếm khóe miệng.
Hầu gái sau lưng cô chủ động tiến lên, bày ra lên một bộ đồ ăn.
- Được.
Mục Lương nhìn mặt bàn thịt nướng, là thịt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền