Chương 56 : Cô cảm thấy tôi có báo giá thấp không?
Mễ Nặc cố nén khiếp sợ, đi về phía một bầu nước nóng ông chủ mang tới. Cô lấy ra hộp gỗ đựng lá trà, một ấm trà và hai chén trà nhỏ từ trong chiếc bọc.
Thả trà, châm nước, tư thế pha hai chén trà rất ưu nhã.
Khi cô gái tai thỏ pha trà, toàn bộ quá trình đều cúi đầu, con mắt màu xanh lam đều nhìn chằm chằm vào chén trà.
Ngược lại mang đến một loại cảm giác cực kỳ chuyên tâm, khiến người ta cảm thấy rất chuyên nghiệp.
- Mời nếm thử trà Tinh Huy.
Mục Lương giơ tay lên ý mời.
- Được.
Nguyệt Phi Nhan nhìn nước trà màu xanh tươi, nâng chung trà lên, nhấp thử nửa ngụm.
Vừa đưa vào miệng, cô gái tóc đỏ còn chưa kịp phát biểu ý kiến, ngay sau đó trong miệng đã có vị ngọt ngào, khiến người ta không khỏi hạnh phúc, nheo lại hai mắt.
Đồng thời, một cơn mát lạnh xông thẳng lên đầu, khiến tinh thần người ta sảng khoái.
Đồng thời khi dùng thứ này, trà nóng đi vào trong bụng, cảm giác dạ dày đều rất dễ chịu.
Ba loại cảm giác đánh tới, có mấy ai có thể ngăn cản được.
- Anh ~~
Nguyệt Phi Nhan khẽ nhếch miệng lên, phát ra âm thanh làm người ta mơ màng.
- Thật sự uống ngon như vậy?
Lục Xuyên có hơi trợn tròn mắt, không phải nói Lá trà Tinh Huy rất ít sao? Làm sao lại lấy ra như vậy? Lẽ nào, kéo dài tuổi thọ cũng là thật?
Tự hỏi mình ba câu liên tục, làm cho trong lòng Lục Xuyên hơi ngứa ngái, đặc biệt nhìn thấy biểu cảm của Nguyệt Phi Nhan, càng làm cho anh muốn biết rõ đáp án.
- Quao ~~ mỗi lần uống đều sẽ khiến người ta say sưa.
Mục Lương khẽ nhấp một ngụm trà, không nhìn ánh mắt kinh sợ của một người đàn ông phóng tới.
- Lá trà này thực sự quá tuyệt vời, là trà ngon nhất mà tôi đã uống.
Nguyệt Phi Nhan uống xong một ngụm nước trà còn thừa trong chén, con ngươi màu đỏ nhìn vào ấm trà.
Nếu mỗi ngày đều được uống trà ngon như vậy, thật có bao nhiêu hạnh phúc.
- Uống trà Tinh Huy cảm giác như thế nào?
Mục Lương rót thêm một chén trà cho cô tóc đỏ, hỏi:
- Ta không có lừa cô chứ?
Nguyệt Phi Nhan bật thốt lên:
- Nếu mỗi ngày có thể uống trà này, tuyệt đối có thể kéo dài tuổi thọ. Mỗi ngày đều sẽ rất hạnh phúc, không thể kéo dài tuổi thọ mới là lạ.
Nguyệt Phi Nhan lần nữa nốc hết chén trà, nhịn không được hỏi:
- Không thể giao dịch một ít lá trà Tinh Huy với tôi?
- Không được, tôi không thiếu những thứ khác.
Mục Lương từ chối một tiếng.
- Tôi xem mọi người cũng không mang theo đồ vật gì, làm sao sẽ không thiếu đồ chớ?
Nguyệt Phi Nhan nhìn quét qua cô gái tai thỏ bên cạnh, cười dịu dàng nói:
- Sau đó, các người nhất định đi đường, có thể mang một vài thứ.
Mục Lương nhíu mày, nghiêng đầu hỏi:
- Tiểu Nguyệt, chúng ta còn có bao nhiêu tinh thạch hung thú?
- Đại nhân, tinh thạch hung thú của chúng ta đã dùng gần hết ở bộ lạc trước đó.
Ly Nguyệt thông minh biết nên phối hợp như thế nào, thấp giọng lạnh lùng nói:
- Còn có, cần treo thưởng một ít cho việc tìm kiếm vị tiểu thư kia.
Cô biết rõ dựa vào thực lực của Nguyệt Phi Nhan, tuyệt đối có thể nghe được cuộc trò chuyện cô cố ý nói nhỏ.
Nguyệt Phi Nhan đương nhiên có thể nghe được, cho nên nhân cơ hội nói:
- Ta có thể dùng tinh thạch hung thú để đổi một ít lá trà Tinh Huy.
- Một hộp lá
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền