Chương 83 : Xem Ra, Ta Tới Rất Đúng Lúc (2)
Những chuyện Nguyệt Chủ đã làm, người của đội đi săn là rõ ràng nhất. Nhưng lòng người luôn tham lam.
Hiện tại, mọi người được phân không đến nửa thùng nước, còn phải cung cấp cho người trong nhà dùng. Nếu như nhập vào Bộ Lạc Thiên Thụ, mỗi người ít nhất có thể được phân một thùng nước, lượng nước đã tăng lên gấp đôi.
Đặc biệt là dưới tình huống trong nhà có mấy miệng người, người của đội đi săn không thể không khuất phục trước hiện thực.
- Không có gì để nói à?
Khóe miệng của Nguyệt Phi Nhan lộ ra một tia giễu cợt, hỏi:
- Mẹ của ta mỗi lần ngưng tụ nguồn nước đến mệt ngã mới thôi, đây là cách mà các ngươi báo đáp mẹ ta à?
- Nguyệt Phi Nhan, ngươi hiểu lầm, chúng ta tới đây không có ác ý, chỉ là muốn để mọi người được sống cuộc sống tốt hơn mà thôi.
Đại trưởng lão ra mặt nói tiếp, lại để cho những lời chất vấn của Nguyệt Phi Nhan tán đi một nửa.
- Hiểu lầm? Được sống cuộc sống tốt?
Con mắt màu đỏ của Nguyệt Phi Nhan lập tức giận dữ, lớn tiếng quát hỏi:
- Các ngươi tụ tập tới bắt mẹ của ta, ngươi nói với ta là hiểu lầm?
Cô khí thế hùng hổ nói:
- Các ngươi nghĩ tới ngày tốt lành, vậy thì trực tiếp rời khỏi Bộ Lạc Nguyệt Đàm, gia nhập Bộ Lạc Thiên Thụ không phải được rồi à?
- Hay là, mẹ của ta không cho các ngươi gia nhập Bộ Lạc Thiên Thụ?
- Hay là các ngươi cần dùng mẹ của ta để làm tiền đặt cược?
Tròng mắt màu đỏ của Nguyệt Phi Nhan nhìn đám người mỉa mai nói.
Yên lặng.
Không ít người của đội đi săn xấu hổ cúi đầu xuống.
Bọn hắn cũng vì thừa dịp Nguyệt Chủ bị thương nên mới đến đây để bức thoái vị, nếu không thì không ai dám đến mạo phạm Nguyệt Chủ.
- Xú nha đầu mồm miệng lanh lợi.
Đại trưởng lão cắn răng trừng mắt, lão không ngờ rằng, Nguyệt Phi Nhan bình thường rất nhu thuận, tối hôm nay lại biết ăn nói như thế.
Nói một phen đã chèn ép hơn phân nửa ưu thế mà hắn có được.
Khụ khụ ~~
Một tiếng ho khan hư nhược đánh vỡ yên lặng.
Một bóng người ưu nhã, xuất hiện ở cửa phòng.
- Mẹ, sao ngươi lại ra đây.
Nguyệt Phi Nhan vội vàng tiến lên, đỡ lấy cánh tay của Nguyệt Chủ.
- Không sao, ta nghe động tĩnh bên ngoài huyên náo rất lớn, cho nên ra đây xem thử.
Sắc mặt Nguyệt Chủ tái nhợt lắc đầu, bên trong đôi mắt màu xanh nước biển đã rã rời.
- Nguyệt Chủ.
Không ít người vô ý thức la lên.
- Nguyệt Chủ, ngài nên vào phòng tĩnh dưỡng đi.
Vệ Cảnh cung kính thuyết phục.
- Không sao, cám ơn các ngươi vẫn còn tín nhiệm ta.
Nguyệt Chủ nhìn mười mấy người trước mắt, trong lòng đột nhiên nổi lên bi thương.
Cô nhận lấy vị trí Nguyệt Chủ từ trong tay mẹ, liều mạng ngưng tụ nguồn nước, duy trì Bộ Lạc Nguyệt Đàm trường tồn.
Cuối cùng, cũng chỉ có mười mấy người ở lại để bảo vệ cô, thật làm cho người ta cảm thấy chua xót đau lòng.
- Thật xin lỗi.
Vệ Cảnh cắn răng cúi đầu xuống, không dám nhìn bi thương trong mắt Nguyệt Chủ.
- Không phải lỗi của ngươi.
Nguyệt Chủ nói xong, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía mấy trăm người trước mắt.
Đôi mắt màu xanh lam quét qua đám người, nhìn thấy từng người đều cúi đầu, không dám đối mặt với nàng.
- Ta bị thương, các ngươi khó tránh khỏi sẽ lo lắng bất an.
Nguyệt Chủ nói với giọng điệu đạm mạc, không còn hòa khí như ngày xưa:
- Nhưng rất nhanh ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền