ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 84. Nhóm Dân Bản Địa Đầu Tiên (1)

Chương 84 : Nhóm Dân Bản Địa Đầu Tiên (1)

Nghĩ cũng đừng nghĩ, nàng làm sao cũng phải vì Nguyệt Phi Nhan tìm một con đường sống. Ngươi tên điên này.

Sắc mặt đại trưởng lão biến thành độc ác, thân hình nhanh lùi lại, trong chớp mắt trốn trong đám người.

Mau lui lại.

Người đội săn bắn đều nhanh chóng lui lại.

Lập tức, cả viện đều trống đi hơn phân nửa.

Khụ khụ…

Nguyệt Chủ ho nhẹ hai tiếng, vết thương bị kéo ra, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Dù như như vậy, đội săn bắn cũng không ai dám tiến lên.

Vì vừa xấu hổ, vừa sợ hãi thật.

- Canh giữ nơi này, chờ sau khi trời sáng, người của bộ lạc Thiên Thụ đến rồi nói tiếp.

Đại trưởng lão tức giận, phất tay áo rời đi.

Hắn không có mặt mũi ở lại, bị Nguyệt Chủ phô trương thanh thế dọa cho phát sợ.

- Vâng.

Người của đội săn bắn vội rời đi căn phòng.

Nguyệt Phi Nhan quan tâm hỏi:

- Mẹ, ngươi không sao chứ?

- Không có việc gì, ngươi nhanh đi thu dọn một chút.

Nguyệt Chủ thúc giục nói.

Vì sao?

Nguyệt Phi Nhan ngẩn người, kịp phản ứng hỏi:

- Mẹ, ngươi muốn?

Nguyệt Chủ đắng chát cười một tiếng:

- Ta giúp ngươi mở một con đường, ngươi ra ngoài, đi tìm bọn Mục Lương.

Bây giờ bà muốn liều mạng, bất kể mạng sống với mấy người này.

- Nguyệt Chủ, để chúng ta hộ tống ngài và đại tiểu thư ra ngoài đi.

Vệ Cảnh tiến lên phía trước nói.

- Đúng, giao cho chúng ta đi.

Mười mấy người đồng thời nói.

- Các ngươi còn có người nhà đúng không?

Nguyệt Chủ lắc đầu từ chối, không thể để cho những người tín nhiệm bà chịu chết không công. Bà ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, sắc trời hơi sáng, thở dài nói:

- Nếu như có thể liên hệ với Mục Lương, dựa vào bản lãnh của hắn, tuyệt đối có thể mang ngươi đi.

Hiện tại, người duy nhất có thể cứu họ, chỉ có Mục Lương.

Nhưng, Nguyệt Chủ không cho rằng Mục Lương sẽ vô duyên vô cớ tới cứu họ.

- Mẹ không đi, ta cũng không đi.

Nguyệt Phi Nhan cắn môi dưới lắc đầu.

- Nghe lời, hai chúng ta ở lại, tương lai tuyệt đối sẽ sống rất khó khăn.

Nguyệt Chủ nghiêm khắc nói.

- Không, ta sẽ không.

Nguyệt Phi Nhan nước mắt rưng rưng, cố chấp lắc đầu.

- Ai nha xem ra, ta tới rất đúng lúc.

Một âm thanh trêu chọc vang lên, truyền tới từ trên nóc nhà.

- …

- Người nào ở phía trên?

Mười mấy người Vệ Cảnh, nhanh chóng ngẩng đầu, bảo vệ hai người Nguyệt Chủ, Nguyệt Phi Nhan ở phía sau.

Bọn họ nhìn thấy, phía trên nóc phòng có một thanh niên mặc quần áo màu trắng một, đang ngồi trên nóc nhà, tay chống cằm, cười yếu ớt nhìn bọn họ.

Bên cạnh người thanh niên, có một cô gái mang mặt nạ, kế tiếp có một cô gái đầu trùm mảnh vải nhỏ.

Ăn mặc như vậy, thần thái thản nhiên như vậy, cũng đột nhiên xuất hiện ở trên mái nhà, mang đến một cảm giác thần bí khó lường.

- Mục Lương, các ngươi không phải trở về nhà trọ rồi sao?

Nguyệt Phi Nhan kinh ngạc hô.

Họ mới nhắc tới Mục Lương, hiện tại người lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt họ, loại cảm giác này vô cùng kỳ diệu.

- Ta nhìn thấy bên đây rất náo nhiệt, hiếu kỳ nên tới xem một chút.

Mục Lương giang tay ra, bộ dáng như ‘Ta chính là sang đây xem kịch’.

- Bọn họ là người quen của Nguyệt Chủ sao?

Vệ Cảnh nhíu mày hỏi.

Người thanh niên trước mắt này mang đến cho hắn cảm giác tràn ngập nguy cơ, còn muốn cảm thấy nguy hiểm hơn so với đối mặt một con hung thú trung cấp.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip