Chương 96 : Mang Cô Bé Đến Cho Thành Chủ
Anh muốn bồi dưỡng Mễ Nặc, về sau có thể giúp một tay xử lý vài chuyện đơn giản. Đừng thấy thành Huyền Vũ hiện tại mới có mấy chục người, trong tương lai, Rùa Đen sẽ tiếp tục tiến hóa, kích thước thân thể sẽ lần nữa mở rộng gấp mấy chục lần, số dân cũng sẽ gấp mấy chục lần.
Đến lúc đó, thành Huyền Vũ sẽ là một thành trì lớn chân chính.
Hơn nữa, đến giai đọa kia, nhất định sẽ có càng nhiều chuyện hơn, càng bận rộn hơn.
Nên Mục Lương cẩn thận chuẩn bị bắt đầu dự trữ nhân tài, để sau này bản thân mình có thể thoái mái một tí.
Đúng vậy, hiện tại anh cần chuẩn bị tất cả mọi việc, vì về sau có thể lười biếng một cái.
- Được, ta học.
Mễ Nặc chân thành nói.
- Ta cũng không cần, ta đã biết chữ.
Nguyệt Phi Nhan yếu ớt nhấc tay lên nói.
Cô cũng không muốn lại bị mẹ dạy học chữ, luôn bị chửi ngu ngốc gì đó, thật sự rất đau khổ
- Được, ngươi không cần học.
Mục Lương cười híp mắt nói:
- Vậy ngươi đi luyện sắt!
- Luyện sắt?
Nguyệt Phi Nhan mờ mịt chớp con ngươi màu đỏ.
- Đúng, ngươi phải luyện tập năng lực giác tỉnh nhiều hơn, thuận tiện rèn sắt.
Mục Lương đã sớm thu thập được một ít đao kiếm, lấy một phần trong đó dùng, làm một ít vật dụng thường dùng.
Như một cái chảo lớn.
Số lượng dân càng ngày càng nhiều, cũng không thể mỗi ngày ăn thịt nướng và canh thịt!
- Được.
Nguyệt Phi Nhan suy nghĩ một chút, cảm thấy rất có ý nghĩa
- Còn Vưu Phi Nhi, ngươi giúp ta nghiên cứu một chút bí dược!
Mục Lương liếc nhìn cô gái tóc vàng trộm nhìn anh, nói:
- Ta sẽ xây riêng cho ngươi một căn phòng nghiên cứu.
- Được.
Vưu Phi Nhi ngoan ngoãn gật đầu.
- Vậy ngươi dự định sắp xếp thế nào cho bọn Vệ Cảnh? Không thể nuôi không công những người này!
Nguyệt Thấm Lam hiếu kỳ hỏi.
- Chắn chắc sẽ không nuôi không bọn họ.
Mục Lương phát hiện mình có lẽ phải trở về làm nghề cũ, nên dùng một ít huấn luyện của lính đặc chủng.
Bức tường bao quanh Rùa Đen, cần người đóng giữ tuần tra, về sau cũng sẽ tăng cường quân bị tuyển chọn hạt giống.
- Trong lòng ngươi nắm chắc là được, không cần quá để ý đến suy nghĩ của ta, dựa theo suy nghĩ của ngươi mà làm.
Nguyệt Thấm Lam không muốn vì đội săn bắn là đi theo bà tới, từ đó làm cho những người này không nghe lời của Mục Lương, như vậy tuyệt đối không được.
Nếu xuất hiện tình huống như vậy, bà sẽ đích thân ra tay đánh đuổi những người đó.
Ai làm chủ, ai quản lý, điểm ấy nhất định phải phân rõ chủ thứ.
Sau khi Nguyệt Thấm Lam trải qua cảm giác bị đại trưởng lão phản bội, càng thêm không muốn để cho chuyện đó xảy ra ở trên người Mục Lương.
- Yên tâm đi, ta cũng không nghĩ ngươi dễ nói chuyện như vậy.
Khóe miệng nhỏ của Mục Lương câu lên.
Anh đã giết không ít người, nếu thật sự cần động thủ chắc sẽ không nương tay.
- Nhìn ra được.
Nguyệt Thấm Lam và Mục Lương liếc nhau, ánh mắt có chút sát khí không hề che giấu.
Nàng yên lặng dời ánh mắt, ôn nhu nói:
- Chúng ta còn có thể tổ chức người đi săn bắn, như vậy thịt của chúng ta mới đủ ăn.
- Điểm ấy có thể, ta sẽ để cho Tiểu Thải, Tiểu Hồng cùng nhau hỗ trợ săn thú.
Mục Lương nhớ tới Nhện Qủy Đỏ cũng nên tiến hóa một cái, tơ nhện thật sự rất có ích.
Hơn nữa, anh cũng thật lâu không có thuần dưỡng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền