Chương 97 : Tiến Hóa Đôi Cánh Thiên Sứ
Cô vừa đi, vừa nhỏ giọng dặn dò: - Nơi này không có nuôi người rảnh rỗi, nhất định phải tìm chuyện để làm, chỉ sợ là làm những chuyện không có chút ý nghĩa nào.
- Đã biết.
Vệ Ấu Lan nhìn vẻ mặt của mẹ nghiêm túc, khéo léo gật đầu.
- Sau khi đi tới, ngươi đừng chạy loạn khắp nơi.
Tô Nhi ngẩng đầu nhìn thềm đá cao phía trên một chút.
- Vâng.
Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn trả lời.
Tô Nhi mang theo Vệ Ấu Lan đi lên mười bậc thang, rất nhanh đã đi lên phía trên.
Hai người nhìn thấy một cô gái tóc trắng mang mặt nạ, đang cầm cung tiễn nhìn chằm chằm hai người bọn họ.
- Vị tiểu thư này, chúng ta đến tìm Nguyệt Chủ.
Tô Nhi trấn định nói.
Vệ Ấu Lan liếc nhìn ngón tay của mẹ khẽ run, cũng biết nàng cũng vô cùng khẩn trương.
- Đi vào hướng bên kia, căn nhà bên trái.
Ly Nguyệt nhìn chằm chằm hai người một hồi, chỉ ngón tay về căn nhà phía sau.
Cô lạnh lùng nói:
- Đừng đi khắp nơi, sẽ xảy ra chuyện.
- Vâng.
Tô Nhi cung kính gật đầu.
Cô mang theo Vệ Ấu Lan đi về căn nhà ở phía sườn trái.
Tô Nhi nhớ tới lời nói của Vệ Cảnh, lắc đầu thở dài:
- Cô gái như thế, làm sao làm người hầu hạ được, kẻ giết người còn tạm được.
Cô nhỏ giọng dạy dỗ con gái mình, nói:
- Về sau nếu ngươi sống ở đây, không cần phải học theo người khác tranh giành tình cảm, nhớ kỹ thân phận của mình.
- Ta sẽ không.
Vệ Ấu Lan yếu đuối lắc đầu.
- Ngươi chính là quá nhu nhược.
Tô Nhi nhìn khuôn mặt nhỏ non nớt thanh tú của con gái mình, sủng nịch sờ đầu của cô bé.
Vệ Ấu Lan đỏ mặt cúi đầu.
- Đến rồi, ngươi chờ chút đừng nói chuyện.
Tô Nhi lần nữa căn dặn một câu.
Cô tới cửa, khẽ gọi một câu vào trong:
- Nguyệt Chủ, ta là Tô Nhi.
- Vào đi.
Giọng nói yếu ớt lại lười biếng truyền ra từ trong căn nhà.
Tô Nhi bảo Vệ Ấu Lan đi theo phía sau lưng, tiến vào trong nhà.
Cô nhìn thấy Nguyệt Chủ dựa vào đầu giường, trong tay dùng da thú và than củi viết chữ Khải.
- Nguyệt Chủ, ngươi bị thương, phải nghỉ ngơi nhiều một chút.
Tô Nhi vội vàng tiến lên, kiểm tra vết thương và khuyên nhủ.
- Nằm không rất chán, nên làm chút chuyện cũng không còn gì không tốt.
Nguyệt Thấm Lam nâng tấm da thú lên, cho Tô Nhi kiểm tra vết thương.
Bà quay đầu nhìn về phía cô bé thanh tú nhu nhược đứng ở bên cạnh, hiếu kỳ hỏi:
- Tô Nhi, đây là con gái của ngươi sao?
- Đúng, ta dẫn con bé theo bên người để dạy dỗ, về sau để cho con bé hầu hạ Nguyệt Chủ.
Tô Nhi nhẹ giọng nói.
- Về sau đừng gọi ta là Nguyệt Chủ, ta đã không phải là thủ lĩnh của bộ lạc Nguyệt Đàm.
Nguyệt Thấm Lam lắc đầu, ưu nhã nói:
- Hơn nữa, ta cũng không cần người nào hầu hạ, ngươi nên mang con bé đến chỗ thành chủ thành Huyền Vũ.
Bà đã nhận thức được vị trí của mình, một ít phương diện cần phải chú ý từng chi tiết.
Hầu gái, không phải do bà quyết định.
Dù sao, bà vẫn chưa được Mục Lương phê chuẩn quyền lực.
- Nguyệt… Nguyệt tiểu thư, thương thế của ngươi vẫn còn chưa khỏe mà.
Tô Nhi cuống cuồng nói.
- Tô Nhi, ngươi phải biết rõ, ta không phải thủ lĩnh thành Huyền Vũ.
Giọng nói của Nguyệt Thấm Lam mang theo tia nhắc nhở:
- Thành chủ cũng không có người hầu hạ, ngươi để cho ta làm sao có thể yên tâm để người khác hầu hạ?
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền