Chương 98 : Bản Rút Gọn Của Thuốc Chữa Bách Bệnh (1)
Anh đi vào phòng khách, đã thấy cô gái tai thỏ khẩn trương nhìn chằm chằm hai người đang đi vào. - Dậy rồi à, đói bụng rồi thì đi tìm chút gì ăn đi!
Mục Lương nhìn thấy hai mắt của cô gái tai thỏ còn hơi buồn ngủ.
- Không đói bụng.
Mễ Nặc nhẹ lắc cái đầu một cái.
Mục Lương nhéo cô tai thỏ một cái, kéo qua cái ghế trong phòng khách, ấn ngồi xuống.
Anh quay đầu nhìn phía hai mẹ con Tô Nhi, nhàn nhạt nói:
- Các ngươi có chuyện gì không?
Tô Nhi cũng không có lòng vòng, trực tiếp nói thẳng:
- Là như vậy… Nguyệt Chủ bảo chúng ta tới hầu hạ ngươi.
- Hầu hạ ta?
Mục Lương ngẩn người.
Anh cần người hầu hạ sao? Dường như tạm thời không cần!
Bữa sáng trưa chiều có cô gái tai thỏ, cô gái tóc trắng phụ trách.
Quần áo, trong nhà vệ sinh cũng đều do Mễ Nặc làm, mặc dù không sạch, nhưng vẫn đang tiến bộ từng ngày.
- Vâng, sau này, đại nhân Thành Chủ càng ngày sẽ càng bận rộn, mấy chuyện vụn vặt trong nhà đều cần người sắp xếp.
Tô Nhi cung kính nói.
- Ta, ta có thể.
Mễ Nặc khẩn trương lên tiếng.
Những việc mình làm đều bị đoạt đi, cô cảm nhận được một tia nguy cơ.
- Vị tiểu thư này, một ít việc vặt vãnh cũng không cần ngài động thủ.
Tô Nhi nhu hòa nói.
- Có thể, nhưng…
Mễ Nặc bắt đầu phân vân, làm bộ đáng thương nhìn về phía Mục Lương xin giúp đỡ.
Cô cam tâm tình nguyện dọn dẹp nhà cho Mục Lương, giặt quần áo, làm một bữa cơm canh thịt cà chua thơm phức.
- Được, ngươi muốn làm gì thì làm!
Mục Lương sủng nịch nói.
Anh cũng phải nghĩ cho cuộc sống sau này, nếu như không có người có kinh nghiệm xử lý, tuyệt đối càng ngày sẽ càng lộn xộn.
- Được! Ta sẽ cố gắng làm việc.
Mễ Nặc vui vẻ nhảy lên.
- Đừng chuyện gì cũng ôm về mình, ngươi đừng quên bản thân còn phải tham gia huấn luyện, học chữ cái.
Mục Lương tạm thời phải phổ cập cho cô gái tai thỏ một cái, cũng chính là tích góp từng chút kinh nghiệm.
Về sau hầu gái người hầu sẽ càng ngày càng nhiều, vừa vặn có thể cho Mễ Nặc quản, cũng là vị trí anh chuẩn bị ngay từ đầu cho cô gái tai thỏ.
- Đại nhân Thành Chủ , cần chúng ta ở một bên hỗ trợ không?
Tô Nhi cũng không muốn tranh đi vị trí chủ đạo.
Cô ta nhận thức rất rõ, chỉ cần hỗ trợ tốt vị tiểu thư tai thỏ này, cũng có thể dung nhập cuộc sống mới, tìm được bối cảnh che chở mới.
- Mễ Nặc còn rất nhiều điều không biết, vậy ngươi làm lão sư dạy cô ấy một ít.
Mục Lương cũng không có từ chối.
Như vậy đúng lúc bớt đi việc tìm cho cô một lão sư dạy quản lý việc nhà.
- Vâng.
Tô Nhi thở phào nhẹ nhõm, bảo vệ được công việc của mình.
- Mễ Nặc, ngươi có cái gì không biết, thì học hỏi Tô Nhi một chút.
Mục Lương quay đầu, nói với cô gái tai thỏ rụt rè:
- Ngươi chủ yếu là học tập sắp xếp mọi việc như thế nào!
- Ta biết rồi.
Mễ Nặc ngoan ngoãn gật đầu.
- Còn nữa, con gái của ngươi về sau sẽ đi theo Mễ Nặc đi!
Mục Lương liếc mắt cô gái thanh tú nhu nhược sau lưng Tô Nhi một cái.
Anh cảm thấy tìm cho Mễ Nặc một cô bé hầu gái cũng vô cùng tốt, về sau cũng có thể coi như phụ tá đắc lực mà dùng.
- Vâng.
Tô Nhi càng thêm an tâm, sau này con gái đã có công việc cũng có chỗ dựa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền