Chương 106 : Hal-le-lu-jah (1)
Hạ Băng đánh giá từ trên xuống dưới Trần Thư, đây là lời mà ngươi cũng nói ra được à? Không phải bị đoạt hồn rồi đó chứ?
- Ngươi giúp ta một việc!
Trần Thư nhếch mép cười, đôi mắt chuyển động, trông vô cùng xảo quyệt.
Hạ Băng cảm thấy có gì đó không hay:
- Sao ta cảm thấy chẳng phải chuyện tốt gì thế?
Trần Thư chính trực nói:
- Sao thế được? Giúp ta bắt một tên lừa đảo! Bảo vệ an ninh trật tự của thành phố, là thanh niên trung thực dũng cảm của thời đại mới, việc đáng làm thì phải làm!
Hạ Băng do dự trong chốc lát, gật đầu đồng ý:
- Thôi được, coi như cảm ơn ngươi vì đã cho ta mượn tiền đi.
Theo phán đoán của Trần Thư, Vương Bát ca chắc chắn không phải thủ phạm chính, một tên bán bùn thì có thể làm được gì chứ?
Chắc chắn là có người khác, càng có khả năng là dính đến Ngự Thú Sư, người bình thường làm sao có thể lừa đảo lên đến ngàn vạn chứ?
Một mình Trần Thư chưa chắc có thể đối phó, nhưng nếu có thêm Hạ Băng thì sẽ khác.
Khế Ước Linh của nàng là Băng Lang, có đủ công kích và khống chế.
Nếu như đánh không lại vậy thì để Băng Lang kìm chân, dễ cho hắn tiến hành chiến lược rút lui…
Trợ thủ đưa đến cửa, ai có thể từ chối chứ?
- Tạ không thịt!
Trần Thư đi tới trước quầy thịt heo, lúc này Tạ Tố Nam đang khua khoắng con dao chặt thịt.
- Ngươi tới đấy à?
Tạ Tố Nam khẽ ngẩng đầu, lấy từ trong túi tạp dề ra một cặp kính râm, lộ ra vẻ vô cùng thần bí.
- Ngươi có mang theo tiền không?
Hắn hướng mắt nhìn về phía Trần Thư.
Trần Thư toàn thân run lên, trông cứ như người bị bệnh, lộ ánh mắt thâm thúy nói:
- Đương nhiên là có đây, hàng ta muốn thì sao?
- Hàng đây!
Tạ Tố Nam móc từ trong túi tạp dề ra mấy tấm ảnh, mặt sau ngửa lên trên, đặt lên quầy thịt heo.
- Ta muốn xem hàng trước!
Trần Thư lạnh lùng nói.
Bốp!
Hạ Băng ra vẻ hung tợn, ngay lập tức cầm tấm ảnh tới, nói:
- Giữa ban ngày ban mặt, giả vờ làm dân xã hội đen làm cái gì?
- ...
Cả hai người đều không diễn được nữa, Trần Thư nhìn qua một lượt mấy tấm ảnh.
Người trong tấm ảnh chính là Vương Bát ca, tuy là hắn ta mang khẩu trang nhưng cũng dễ khiến người ta lờ mờ nhận ra dáng vẻ hèn mọn của hắn ta.
Lúc này là hắn ta đang ở ngay lối vào căn tin, trên tay xách hai túi đồ lớn.
Một tấm khác là bóng lưng hắn ta lúc rời đi, tấm cuối cùng là ở một công xưởng bỏ hoang.
- Nhất định là hắn ta sống ở đó!
Tạ Tố Nam lấy xuống cặp kính râm dính đầy mỡ heo, lấy tạp dề lau sạch.
Hắn cẩn thận cất mấy tấm ảnh vào túi rồi nói tiếp:
- Ta chỉ muốn nhắc nhở các ngươi thôi, bên trong có Ngự Thú Sư đấy, không chỉ có một đâu!
Trần Thư nhíu mày, vuốt cằm, hơi khó khăn đây…
Tuy là có Ngự Thú Sư nhưng cấp cao nhất cũng chỉ là cấp chín, tuyệt đối không thể là Hắc Thiết Cấp được.
Không có lí nào Hắc Thiết Ngự Thú Sư mà lại lăn lộn đi bán thuốc giả? Điều đó hết sức vô lý!
- Hạ Băng, chúng ta đi thôi!
Trần Thư cầm tấm ảnh, gật đầu ra hiệu.
Trong phút chốc, con dao phay sáng loáng đột nhiên lao tới.
Mùi thịt heo bốc lên, Trần Thư không nhịn được mà hét lớn:
- Giữa ban ngày ban mặt mà ngươi muốn giết người à!
- Ngươi đừng có ở đó mà lảm nhảm! Ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền