Chương 107 : Hal-le-lu-jah (2)
Trong những năm gần đây, thành phố Nam Giang đã và đang phát triển các khu đô thị khác, còn ở thành Tây dường như bị tụt hậu phía sau.
- Đi thôi!
Hai người đi đến một lối nhỏ, tiếp tục tiến về phía trước theo hướng bác tài chỉ dẫn, công xưởng bỏ hoang cách vị trị bọn họ không xa lắm.
- Đến nơi rồi này!
Trần Thư ngay lập tức nhận ra công xưởng trước mặt giống hệt như trên tấm ảnh.
Tạ Tố Nam tài thật, nơi vắng vẻ như này mà hắn cũng điều tra ra được!
- Hả? Ai đó?
Trần Thư chợt nghe thấy tiếng động, hắn cùng Hạ Băng vội nấp vào lùm cỏ dại.
Chỉ thấy xuất hiện bóng dáng một người mang khẩu trang vào mùa hè, ăn mặc kín đáo, trong tay còn xách một túi đồ lớn.
- Là Vương Bát ca sao?
Trần Thư nhíu mắt, ngay lập tức nhận ra hắn ta.
Hạ Băng dò hỏi:
- Trần Thư, ngươi nói gì cơ?
Nghĩ đến việc sắp bắt được tên tội phạm, tinh thần trượng nghĩa trỗi dậy, trong lòng nàng có chút phấn khích, cảm giác như đang đóng phim hành động bom tấn vậy.
- Ngươi cứ nấp yên ở đây đi, những lúc thế này cứ để chuyên gia ra tay thì hơn.
Trần Thư ném ba lô xuống, lấy ra một… túi phân.
- Này? Cái túi này trông quen lắm nha?
Hạ Băng khẽ ồ lên một tiếng.
Trần Thư không để ý đến nàng, vội cầm cái túi lẳng lặng tiến tới.
Dù bước đi rất nhanh nhưng không hề phát ra bất kì một tiếng động nào.
Trong đầu Hạ Băng chợt nảy lên suy nghĩ: Đó, thấy chưa? Như này mới gọi là chuyên nghiệp!
Vương Bát ca bỗng dừng lại, mùa hè mà hắn ta ăn mặc kín đáo như vậy thì hẳn là nóng lắm.
- Chết tiệt thật, nếu biết trước vậy ta đã không tham số tiền này rồi!
Mặt hắn ta lộ vẻ hối hận, vốn chỉ nghĩ chỉ là chuyện nhỏ, nào ngờ phút chốc đối phương đã lừa được cả ngàn vạn làm cho hắn ta bị choáng váng.
- Haiz…
Hắn ta thở dài rồi đi tiếp.
- Ê? Sao tự nhiên trời lại âm u thế này ta?
Lão Vương sững sờ nhìn, sau đó có một bóng đen bao trùm lấy hắn ta.
- Thôi chết! Bị tập kích rồi!
Tốc độ phản ứng của Lão Vương hẳn cũng không tầm thường, hắn ta vừa định tháo chạy để thoát thân.
Nhưng vài giây sau, hắn ta đã bị đánh bất tỉnh.
Trần Thư lôi hắn ta vào trong bụi cỏ, vội cởi bỏ quần áo, cảnh tượng này có chút khó coi rồi…
- Này! Trần Thư, ngươi có cần phải biến thái như vậy không?
Hạ Băng lập tức đưa tay che mắt, nhưng cũng lén nhìn Trần Thư qua kẽ tay.
- Ta làm sao nào?
Trần Thư sững người, giây sau mới kịp phản ứng.
- Điên à, đầu óc ngươi có vấn đề sao, hắn là nam nhân đấy!
Hóa ra Hạ Băng đang suy nghĩ lung tung. Trần Thư ta tuy không phải là kẻ tốt lành gì, nhưng chí ít cũng không phải là kẻ biến thái như vậy.
Hạ Băng nghiêm túc gật đầu:
- Đúng vậy, vấn đề chính ở đây là việc hắn ta là một nam nhân!
- Thôi bỏ đi nha!
Trần Thư giật giật khóe miệng, nói:
- Tỷ tỷ à, ta chỉ là đang muốn cải trang thành hắn ta để dễ trà trộn vào xem tình hình trước, ngươi đang nghĩ cái quái gì vậy?
- Ồ… Ồ…
Hạ Băng dù đã gật đầu nhưng ánh mắt vẫn đầy nghi ngờ.
Suy cho cùng thì Trần Thư cũng trông có vẻ không bình thường cho lắm, hắn có thể làm ra bất cứ chuyện gì.
Trần Thư không muốn giải thích thêm, nhanh chóng cải trang, đeo lên một cái khẩu trang mới, đi về hướng công
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền