ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 530: Chương 530

Bất tri bất giác, mấy đứa trẻ mải mê nói chuyện mà ở bên ngoài trời đã tối từ lúc nào không hay, tuyết cũng đã bắt đầu rơi.

"Đúng vậy, hôm nay anh cả em còn hỏi cha có phải anh ấy còn giỏi hơn cả cha hay không, thế mà cha em còn không hề phản bác lại. Nếu là em, chắc có lẽ cha sẽ giơ chân đá em một cái mất."

Thẩm Đồ còn phụ họa gật gật đầu.

Thẩm Luyện trừng mắt liếc cậu một cái.

"Tôi cảm thấy nhất định có thể, từ nhỏ cậu đã được chú Thẩm dạy dỗ, đến lúc đó đi học ở ngôi trường tốt như vậy, cũng sẽ gặp được nhiều người tài giỏi hơn nữa, ở chung với người giỏi cũng có thể khiến bản thân mình trở nên tốt hơn nữa."

Thật ra Vu Tiểu Lộ rất tin tưởng vào Thẩm Luyện.

"Ngôi trường đó vẫn luôn là mơ ước của tôi."

Đến bây giờ Thẩm Luyện còn chưa nhìn thấy giấy báo, đến cả điểm số cũng không biết.

Thẩm Luyện rõ ràng cảm nhận được chân mình hơi đau, đây đều là do vết thương ở chân trong một lần làm nhiệm vụ trước đó, về sau liền để lại di chứng. Thật sự rất đau, cậu là người có sức chịu đựng rất cao, thế mà lần này trên trán cũng đã toát ra cả mồ hôi hột.

Thẩm Đồ vốn đang nói chuyện cùng với Thẩm Kỳ, đột nhiên cảm giác được Thẩm Luyện dường như có chút không thoải mái.

"Anh cả, anh làm sao vậy?"

Thẩm Luyện lắc đầu.

"Không sao đâu."

Thẩm Đồ biết anh mình càng nói không có việc gì chính là có việc, liền cẩn thận quan sát một chút.

"Anh cả, chân anh không thoải mái đúng không?"

Khi cậu vừa mới bắt đầu hỏi, Thẩm Kỳ và Thẩm Dư đều lo lắng nhìn sang chỗ cậu, ai nấy đều có chút căng thẳng.

Thẩm Luyện biết không thể gạt được, đầu óc của Thẩm Đồ thông minh lắm.

"Chính là vết thương ở chân lúc trước đi làm nhiệm vụ, đây là di chứng để lại, vừa mới đến mùa đông liền hơi đau, thế nhưng lần này lại đau hơn một chút."

Thẩm Đồ nghe vậy liền nhíu mày, hơi cong lưng đứng ra trước mặt cậu.

"Em cõng anh về nhà."

Thẩm Luyện không nghĩ ra cậu lại làm vậy, vẫn còn có thể cười ra tiếng.

"Anh không sao mà, không phải không thể đi được, đường cũng có bao xa đâu."

Thẩm Đồ vẫn kiên trì đứng đó không động đậy.

Thẩm Kỳ cũng giơ tay ra hỗ trợ cậu.

"Anh cả, anh để cho anh hai cõng về đi, em thấy bị thế này thật sự rất nghiêm trọng đấy."

Thẩm Dư ở bên cạnh cũng gật đầu.

Thẩm Luyện thật sự không thấy nghiêm trọng lắm, trước kia chỉ cần nhịn một chút là xong.

"Được, vậy em cõng cẩn thận, anh cũng nặng lắm đấy."

Thẩm Đồ cười cười.

"Không sao đâu, mấy năm nay em vẫn thường xuyên lao động chân tay, cả người tràn đầy sức mạnh."

Tuy trên mặt cậu đang cười, nhưng trong lòng lại vô cùng nghiêm túc, thấy anh cả mình lần đầu tiên bị thương mà đã nghiêm trọng như vậy cậu liền hiểu được, sau này có thể vẫn sẽ thường xuyên bị thương, nhưng không biết có nghiêm trọng như vậy nữa không.

Thẩm Đồ không mở miệng nói một câu nào, chỉ vững vàng cõng người vào trong nhà. Vốn dĩ đường về cũng không xa lắm, hơn nữa trời đang đổ tuyết nên cũng chẳng có mấy ai ra đường. Trên mặt Thẩm Kỳ và Thẩm Dư đều lộ đầy vẻ lo lắng.

Thẩm Kỳ hỗ trợ cậu kéo rèm cửa lên.

An Dạng vừa ngẩng đầu đã thấy có người bị cõng về nhà như vậy liền thả đồ vật trong tay xuống hỏi.

"Bị làm sao vậy?"

Thẩm Luyện được đặt ngồi xuống băng ghế.

"Không có việc gì, mẹ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip