Chương 531: Chương 531
Mấy năm nay hai nhà vẫn luôn qua lại, lâu lâu còn ngồi trò chuyện với nhau, hoa quả trong nhà hằng năm đều đem đi biếu chưa thiếu một lần nào.
"An Dạng, sao thế? Có chuyện gì mà lo lắng vậy?"
- Lúc này chủ nhiệm Châu đang ở nhà luyện viết thư pháp, nghe thấy tiếng An Dạng gọi bà mới ra khỏi phòng sách và hỏi.
An Dạng hít thở sâu bình tĩnh lại rồi đáp:
"Trước kia Thẩm Luyện bị chấn thương ở chân, bây giờ mới nói mỗi khi tới mùa đông là lại đau, vừa rồi còn đau đến nỗi phải để Thẩm Đồ cõng về, cho nên muốn nhờ thím đi sang nhìn xem sao."
Chủ nhiệm Châu vô cùng thích mấy đứa nhóc nhà họ Thẩm, nghe thấy An Dạng nói như vậy, bà liền xoay người vào phòng sách xách hòm thuốc của mình ra. An Dạng cảm thán một chút liền cầm lấy.
"Cô cầm đi, tôi vào mặc áo khoác đã."
Trên đường đi chủ nhiệm Châu còn hỏi An Dạng thêm vài vấn đề, nhưng cô cũng vừa mới được biết chuyện này, nên không nắm được chi tiết ra sao.
Trong khi đó, Thẩm Luyện ở nhà đã thay một cái quần khác.
Chủ nhiệm Châu vừa đi vào trong nhà đã thấy cậu đang ngồi đó. Bà liền nói:
"Bà đến xem chân cháu thế nào, kéo ống quần lên đi, kéo đến chỗ vết thương."
Thẩm Luyện nghe lời bà kéo ống quần lên, lúc đó cậu bị thương ở phía trên cẳng chân, viên đạn ghim vào trong xương phải làm phẫu thuật lấy ra. Nhìn thấy chỗ bị thương lộ ra, bởi vì phải khâu lại nên phía trên có một vết sẹo rất lớn. Mấy đứa nhóc Thẩm Đồ đều yên lặng đứng ở một bên không nói chuyện.
Từ trước đến nay chủ nhiệm Châu đã chứng kiến đủ kiểu vết thương, nhưng đến khi nhìn thấy chân của Thẩm Luyện trong lòng liền trùng xuống, dù sao cũng là đứa trẻ lớn lên ở trước mắt mình. Mũi An Dạng đột nhiên hơi cay cay, chăm sóc từ nhỏ đến khi lớn thế này, ở bên ngoài lại phải tự mình trải qua, vừa nhìn liền thấy được lúc đó đã bị thương không hề nhẹ, nhưng người trong nhà lại không một ai biết đến.
Chủ nhiệm Châu liền nói:
"Bà sẽ ấn một chút, nếu thấy đau thì cháu cứ nói."
Thẩm Luyện gật gật đầu.
Chủ nhiệm Châu ấn xung quanh miệng vết thương mà không thấy Thẩm Luyện kêu đau, sau đó lại dùng phương pháp Đông y để bắt mạch. Thật ra cả người không có vấn đề gì cả, cơ thể cũng rất khỏe mạnh, nhưng có lẽ mấy năm nay đã bị thương không ít mới gây ra một vài vấn đề bên trong. Chân đau cần phải ngâm nhiều trong thuốc Bắc, hoặc là đắp thuốc lên chỗ vết thương bị đau.
"Không phải vấn đề lớn, bà sẽ lấy một ít thuốc Bắc rồi viết ra cách sử dụng cho cháu, cứ từ từ điều trị, sau này chắc chắn sẽ không bị đau như vậy nữa đâu."
- Chủ nhiệm Châu nói.
Thẩm Luyện cười nói cảm ơn bà.
An Dạng nghĩ có lẽ cậu sẽ không có nhiều thời gian có thể điều trị, đi đến trường cũng sẽ phải tham gia đủ loại huấn luyện, nhưng nhất định phải kê đơn thuốc. Chủ nhiệm Châu cảm thán một câu:
"Ai tham gia quân ngũ trên người ít nhiều gì cũng sẽ có một vài vết thương, nhưng lúc này cháu mới được có mấy năm đâu."
Thẩm Luyện kéo ống quần xuống rồi đáp:
"Bà Châu ơi, đối với cháu vết thương này chẳng phải chuyện to tát gì, các đồng đội của cháu cũng bị thương rất nhiều."
Chủ nhiệm Châu hừ lạnh một tiếng:
"Vậy sau này cháu cũng phải tự bảo vệ bản thân mình thật tốt, cháu nhìn xem mẹ cháu đã lo lắng thế nào đi."
"Tôi không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền