Chương 533: Chương 533
Mấy người bọn họ đang tổng vệ sinh ở trong sân, trước tiên dọn dẹp hết mọi thứ ở trong sân một lượt, còn có phòng tạp hóa chứa đồ linh tinh, đến hôm hai tám lại tổng vệ sinh nhà ở thêm một lần nữa.
An Dạng vốn tranh thủ thời tiết hôm nay tốt, không có gió, mặt trời lên cao để dọn dẹp. An Dạng đứng ở cửa thở dài một hơi.
"Thẩm Đồ, con đang làm gì vậy?"
Thẩm Đồ nhanh nhẹn bỏ đồ chơi lên bàn ở bên ngoài. Thẩm Đồ lấy ra một bộ đồ chơi hồi nhỏ của bọn họ, vừa làm việc vừa chơi.
"Mẹ đừng nóng giận, con vẫn đang làm việc đây mà."
Cùng lúc ấy, Thẩm Các đi vào từ bên ngoài.
"Thẩm Đồ, con làm gì đấy?"
Thẩm Đồ không ngờ được mình mới chơi có một lúc đã bị cha phát hiện nhanh như vậy. Thẩm Dư ở bên cạnh yên lặng bổ thêm một dao.
"Anh ấy tìm được đồ chơi hồi nhỏ, đang chơi ở chỗ này thì bị mẹ bắt gặp."
Cậu bình tĩnh kể lại sự thật, sau đó tiếp tục lau dọn mấy ngăn tủ trong phòng tạp hoá. Buổi trưa anh về nhà ăn cơm.
Thẩm Các biết bọn nhỏ sẽ đều thi rất tốt, nhưng đến bây giờ có được tin tức vẫn phải thở dài nhẹ nhõm một hơi.
"Thẩm Dư cũng đã trúng tuyển rồi, thành tích chuyên ngành đứng thứ nhất, hơn nữa điểm khoa học tự nhiên gần như đạt điểm tuyệt đối, phương diện này nó đúng là thiên tài. Học viện Công nghệ Cáp Nhĩ Tân cũng là trường đứng đầu trong lĩnh vực này, nhà nước cũng sẽ sắp xếp thỏa đáng hướng đi sau này cho nó. Hơn nữa Thẩm Kỳ cũng thi rất tốt, nó có ưu thế về ngôn ngữ, nhưng mấy trường mà đám trẻ này chọn đều khiến chú có chút bất ngờ, sau này đều phải tự mình cố gắng lăn lộn."
Ngoại trừ Thẩm Luyện ở quân đội thì những người khác đều càng bay càng xa, tiền đồ tương lai cũng đầy rộng mở. Thẩm Đồ đã là người lớn rồi, cũng có ý nghĩ của riêng mình, bọn họ sẽ không mạnh mẽ ép cậu phải thay đổi.
"Vậy cứ ở nhà chờ giấy báo, đợt này sẽ khai giảng vào tháng ba sang năm đúng không ạ."
Chú Trần gật gật đầu, lúc này tiếng chuông điện thoại lại vang lên.
Thẩm Các không nói gì chỉ ra dấu tay ý bảo mình sẽ đi ra ngoài trước.
Chú Trần ừ một tiếng.
"Alo, quân khu Bình Nam nghe đây."
Đối phương nghe được âm thanh liền bật cười ha ha.
"Tư lệnh Trần, đã lâu không gặp."
Chú Trần vừa nghe tiếng liền biết là ai, đây là bạn của ông thời trẻ, chỉ có điều ông ấy làm việc trong lĩnh vực giáo dục, địa vị rất cao ở trong giới trí thức, ai cũng phải gọi một tiếng viện trưởng Ngụy.
"Ông thế mà vẫn còn nhớ gọi điện thoại cho tôi đấy? Nói đi, có chuyện gì?"
Viện trưởng Ngụy lại cười mấy tiếng.
"Vậy không có chuyện gì thì không thể gọi cho ông hay sao?"
Chú Trần ngồi trên ghế, duỗi tay gõ lên mặt bàn mấy cái.
"Chắc chắn sẽ không."
Viện trưởng Ngụy cũng không tiếp tục nói lời vô nghĩa nữa.
"Thẩm Đồ, là cháu của ông đúng không?"
Chú Trần vừa nghe thấy vậy liền đoán được một nửa.
"Đúng đấy, mạng lưới quan hệ của ông lớn như vậy không phải đã biết rồi sao?"
Viện trưởng Ngụy liền cảm thấy có hi vọng.
"Trường mà nó chọn là sau này muốn vào Bộ Ngoại giao có phải không?"
Chú Trần ừ một tiếng.
"Đúng vậy, nhưng mà nó không có suy nghĩ đổi trường đâu."
Viện trưởng Ngụy kêu lên nói với ông.
"Ông anh của tôi ơi, ông thế này là lấy lòng tiểu nhân đo dạ quân tử rồi, tôi đang giật dây bắc cầu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền