ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 532: Chương 532

Ngày hai lăm cuối năm, chú Trần gọi Thẩm Các vào văn phòng. Thẩm Các tưởng là có chuyện lớn gì.

"Ngồi đi, ở chỗ chú đã nhận được vài cuộc điện thoại từ thủ đô gọi tới, Thẩm Luyện thì không cần phải nói, giấy báo của nó sẽ trực tiếp được gửi xuống, không trường nào muốn tranh sinh viên của trường quân đội cả. Nhưng thật ra Thẩm Đồ lại làm chú vô cùng bất ngờ, nó thi cũng rất tốt, có mấy giáo viên cao đẳng không biết nghe được thông tin từ đâu, hỏi Thẩm Đồ xem có muốn suy nghĩ đổi nguyện vọng hay không?"

Thẩm Các nghe vậy cũng không bất ngờ.

"Chắc chắn nó sẽ không đổi, con cũng biết nó chọn trường nào, sau này nó muốn được vào Bộ Ngoại giao, nhưng ngặt nỗi năm nay Học viện Ngoại giao lại không tuyển sinh, cho nên mới chọn trường khác. Sau này lại chờ đến khi nào trường Ngoại giao tuyển sinh, nó còn muốn thi lên nghiên cứu sinh, chú cứ trực tiếp từ chối là được."

Chú Trần kêu lên một tiếng.

"Bài làm văn của nó còn được đăng lên Báo Thủ đô, người vừa gọi điện thoại đến có nói mấy câu Thẩm Đồ vô cùng ưu tú, nền tảng văn học rất sâu sắc, cũng có quan điểm riêng của mình."

Thẩm Các nghe được lời này cũng không hề kinh ngạc.

"Có lẽ vậy."

Chú Trần không biết Thẩm Các đã dạy dỗ Thẩm Đồ như thế nào, thế nhưng khi nghe được Thẩm Các nói như vậy, ông liền hiểu Thẩm Đồ chắc chắn đã phải nỗ lực rất nhiều.

"Cứ như vậy đi, nếu con đã quyết định, thì dựa theo mong muốn của nó mà làm."

Lần này cũng sẽ không thông báo điểm của mỗi người, chỉ có những ai trúng tuyển mới được nhận giấy báo, không nhận được thì chỉ còn cách tự mình đi lên Ủy ban Giáo dục địa phương trên huyện để tra điểm.

Thẩm Các ở quân khu nghe được có người nói Thẩm Đồ cõng Thẩm Luyện về nhà, anh vừa vào nhà liền nhìn thấy cậu đang đắp thuốc.

"Làm sao vậy?"

Thẩm Các hỏi.

Thẩm Đồ vô cùng nhanh nhẹn kể lại một lượt. Thẩm Các cũng không biết chuyện này.

Cùng lúc ấy, tại nhà của Thẩm Luyện, An Dạng đang chuẩn bị thuốc cho con trai. Cô bọc thuốc đã được sắc xong vào một miếng vải, sau đó dựa theo lời của chủ nhiệm Châu, đắp vào chỗ bị đau, cuối cùng đổ nước thuốc ra để ngâm chân.

Thẩm Đồ ở bên cạnh vô cùng tích cực làm việc, đổ nước vào chậu rồi bưng đến cho Thẩm Luyện.

"Anh cả, đến đây."

Thẩm Luyện buồn cười nhìn cậu.

"Anh có phải người tàn tật đâu, không cần phải làm như vậy, tự anh cũng có thể làm được."

Chuyện của mình thì tự mình đảm đương.

Thẩm Đồ kêu lên một tiếng rồi cầm lấy chân của cậu bỏ vào trong chậu.

"Không cần khách sáo, đều là người trong nhà cả."

Thẩm Đồ liền khôi phục lại dáng vẻ cợt nhả của cậu nhóc lúc trước.

Thẩm Luyện đột ngột tiếp xúc với nước nóng, sau đó phải chờ một lúc mới dần dần quen với nhiệt độ nước.

"Anh cảm ơn nhé, lần sau không cần làm nữa, tự anh làm cũng được, nước của em nóng lắm."

Thẩm Đồ hừ một tiếng, nước này đương nhiên phải nóng rồi, nhưng sẽ không bị bỏng, hơn nữa nước thuốc phải càng nóng mới càng tốt.

"Đây là một bài học cho anh đấy, đừng có mà bị thương lại không hé răng nói cho người nhà nửa lời, cho dù anh không muốn nói cho cha mẹ, thì cũng phải nói cho chúng em biết chứ."

Lần này lại đến lượt Thẩm Dư và Thẩm Kỳ ngồi ở bên cạnh gật đầu.

An Dạng ở trong buồng vừa ra ngoài liền nghe được lời này của cậu. "Thẩm Đồ, nếu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip