Chương 546: Chương 546
Ngày hôm sau là mùng một đầu năm. Thẩm Luyện vẫn nấu sủi cảo, buổi sáng vừa ngủ dậy liền lấy sủi cảo ra bắt đầu nấu, sau đó mới đánh thức mọi người dậy.
"Dậy ăn sủi cảo, còn phải đem sang nhà ông bà nữa đấy."
An Dạng cũng ở bên ngoài rửa mặt, bữa cơm mùng một đầu năm phải chuẩn bị tốt nhất, một ngày ba bữa cơm đều sẽ ăn sủi cảo.
Ngoài cửa có người qua lại đi biếu sủi cảo, ai nhìn thấy An Dạng cũng sẽ chào hỏi cô một câu. Dù sao cổng nhà cũng không cao lắm, đưa mắt nhìn ra liền có thể thấy được quang cảnh ở bên ngoài.
Thẩm Các vẫn đi tập thể dục như bình thường, hôm nay là mùng một đầu năm, nên buổi tối ở quân khu sẽ chiếu phim điện ảnh. Hơn nữa bên ngoài vào buổi sáng đã xuất hiện những chiến sĩ tập chạy từ sớm. Tuy đang đón tết, nhưng việc tập luyện không được phép gián đoạn một ngày nào.
Mọi người ở nhà họ Trần chơi đến mười giờ. Chú Trần liền bảo mọi người ai về nhà nhà ăn tết đón giao thừa, đều là người đã có gia đình riêng, không thể tụ tập ở bên nhau mãi được. Bốn đứa nhóc Thẩm Luyện vội vàng chạy về nhà đầu tiên, An Dạng và Thẩm Các thong thả cùng nhau đi về sau. Cũng giống với rất nhiều năm trước, chỉ là hiện tại đám nhỏ đều đã trưởng thành, là người lớn hai mươi tuổi rồi. Tối hôm nay trời không còn đổ tuyết nữa, ánh trăng sáng ngời treo trên bầu trời, chiếu sáng cả con đường về.
An Dạng thấp giọng kể chuyện của dì Trần cho Thẩm Các nghe. Thẩm Các nắm tay cô bỏ vào trong túi áo của mình.
"Tại hai ông bà đều lo lắng mà, nhưng theo như lời em nói, chúng ta đều có lòng tin đối với Thẩm Dư, nó chính là niềm tin của chúng ta."
An Dạng nhẹ nhàng gật đầu.
"Vậy thì khi nào chúng ta mới nói với con? Với lại có nên cho ba đứa còn lại biết chuyện không? Dù sao nếu đến lúc đó mẹ ruột của nó thật sự tìm đến thì cũng sẽ biết chuyện thôi."
Thẩm Các thấy bốn người bọn họ đi bộ ở phía trước cũng không đàng hoàng được, Thẩm Đồ luôn là người trêu chọc các anh em, hết chạy rồi lại rượt đuổi nhau.
"Chuyện này cứ để cho Thẩm Dư quyết định, chúng ta phải tôn trọng suy nghĩ và ý kiến của nó."
"Được."
An Dạng cũng cảm thấy nên làm như vậy. Vừa đến cửa nhà, Thẩm Kỳ liền xoay người gọi hai người bọn họ.
Thẩm Đồ thở dài.
"Con nhớ năm nào cha mẹ cũng đi về chậm nhất, hơn nữa còn có một năm cha cõng mẹ nữa, năm ấy trời đổ tuyết lớn lắm, thế mà cha còn không thèm cõng chúng con về đấy."
Thẩm Luyện ở bên cạnh yên lặng tiếp thêm một câu.
"Bởi vì em không xứng."
Thẩm Đồ kéo cánh tay của cậu.
"Anh cả, anh nói thế này là quá đáng lắm đấy nhá, em có chỗ nào không xứng chứ, em vừa thông minh hài hước lớn lên lại còn đẹp trai nữa."
Thẩm Luyện cảm thấy mặt Thẩm Đồ thật sự rất dày, cũng không biết sau khi đi học đại học cậu còn có thể mặt dày như thế này được nữa không?
Qua mười hai giờ là chính thức bước sang năm 1978. Sang năm mới nhất định sẽ vô cùng tốt đẹp.
(Trước đó, khi còn ở nhà dì Trần…) Dì Trần kéo tay của An Dạng cùng ngồi xuống mép giường, bà lấy một cái sổ tiết kiệm trong rương của mình ra.
"Cái này cho con, mẹ ruột của Thẩm Dư có tiền, chúng ta cũng có tiền, không phải sợ gì hết."
An Dạng cầm quyển sổ tiết kiệm trong tay, trong lòng không thể
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền