ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 547: Chương 547

Mùng một đầu năm mà An Dạng cũng không được rảnh rỗi lúc nào, trong nhà có bốn người, cái gì cũng phải chuẩn bị bốn phần, được mỗi Thẩm Luyện là đơn giản nhất, rất nhiều thứ sau khi cậu nhập học đều sẽ được nhà trường phân phát thống nhất như nhau.

Mọi người không đợi nhau nữa, ai nấy đều ngồi lên băng ghế bắt đầu ăn sủi cảo, sau đó còn lấy thêm cả tỏi laba ở trong nhà ra ăn cùng. An Dạng uống nửa bát canh sủi cảo, người cũng ấm lên. Thẩm Luyện múc số sủi cảo cuối cùng trong nồi ra cho cô.

"Mẹ, trong nồi hết sủi cảo rồi, đợi lúc nào cha về lại nấu thêm nhé."

An Dạng gật đầu.

"Có lẽ buổi sáng nay cha không về nhà ăn sáng đâu, chắc là sẽ đi ăn với các đồng chí ở căn tin đấy."

Nói xong cô lại nhìn Thẩm Đồ ở phía đối diện đang ăn vô cùng ngon miệng. Thẩm Đồ đang nghĩ nếu cha không trở về thì một lúc nữa ăn xong cậu lại lên giường đánh thêm một giấc nữa.

Một mình Thẩm Đồ bưng hai bát sủi cảo đến nhà họ Trần, sau đó trở về nhà, trong túi bỏ một đống kẹo, còn có cả hạt dưa, đều là bà ép cậu nhất định phải cầm về nhà.

"Mẹ, trong nồi hết sủi cảo rồi, đợi lúc nào cha về lại nấu thêm nhé."

An Dạng gật đầu.

"Con định ở quê đến lúc nào thì về thế? Có cần mua vé trước không?"

An Dạng tính toán thời gian, bây giờ tính theo lịch dương cũng đã là tháng Hai rồi, chẳng mấy chốc là đến ngày nhập học.

"Để qua tết Nguyên Tiêu (* rằm tháng Giêng) đi mẹ, con chỉ về quê mấy ngày thôi, trở về sẽ phải sắp xếp đồ đạc để chuẩn bị đi học nữa."

"Được rồi, mẹ cũng phải nắm bắt thời gian để chuẩn bị cho các con mấy bộ quần áo, có muốn mang chăn đi không?"

Bây giờ thật sự không biết phải chuẩn bị mang theo những gì để vào đại học.

Thẩm Luyện xua xua tay.

"Trường học của bọn con thì không cần, đều được dùng thống nhất với nhau."

Đây cũng là ưu điểm của trường quân đội.

Thẩm Đồ ăn xong bát sủi cảo của mình.

"Mẹ ơi, nếu không thì chẳng cần mang theo đâu, để đến đấy rồi chúng con đi mua sau cũng được. Hình như bây giờ đã cho phép cá nhân được tự do mua bán, con thấy có khi sau này còn không phải dùng phiếu để đổi nữa ấy, trực tiếp mở cửa thị trường, cuộc sống cũng sẽ thuận tiện hơn rất nhiều."

An Dạng thấy lời cậu nói cũng có điểm đúng, thế nhưng muốn bãi bỏ việc dùng phiếu để đổi có lẽ còn phải mất mấy năm nữa, có điều bây giờ thật sự đã có thể mở cửa thị trường, phát triển kinh tế cá nhân.

"Thế thì cứ làm như vậy đi, chăn thì không cần mang, nhưng quần áo nên mang thì vẫn phải chuẩn bị vài bộ."

Buổi trưa Vương Tú Tịnh sang đây tám chuyện đã thấy đang An Dạng ngồi ở máy may tập trung làm quần áo.

"Tôi nói chị chứ, chị không thể nghỉ ngơi được một ngày à."

An Dạng dừng máy may lại, sau đó gấp gọn miếng vải vừa may xong trên máy may lại.

"Đến khi nào bọn chúng đều đi học hết, là tôi có thể được nghỉ ngơi rồi, cũng chỉ còn được bận rộn mỗi tháng này nữa thôi, nhà cô thế nào rồi?"

Vương Tú Tịnh nghe thấy cô nói vậy cũng cảm thấy đúng, vừa nhặt hạt bí đỏ ra vừa cười ha hả.

"Vẫn tốt lắm, tình cảm của hai đứa chúng nó rất tốt, cũng có thể nói là một đôi rồi, đều thi đậu đại học, tôi cũng thấy rất vui."

An Dạng lại bắt đầu tập trung may áo,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip