ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 55: Chương 55

Trần Tĩnh ở ngoài cửa đã nôn xong hết liền chậm rãi đi vào bên trong. Chứng kiến cảnh tượng ấy, An Dạng ở mạt thế đã gặp qua rất nhiều người, chỉ vì một miếng ăn mà tranh đoạt bằng bất cứ giá nào. Mà bà già này cũng đúng là một kẻ có thể không từ một thủ đoạn nào như thế.

"Chị Tĩnh, người thím này nói sáng nay đã chuẩn bị cho Nha Nha một con cá, đợi đến lúc đi về đừng để quên đấy, dù sao cũng đã chuẩn bị cho Nha Nha rồi."

Trần Tĩnh không nghĩ tới An Dạng có thể chuyển đề tài nói chuyện nhanh như vậy, cũng chỉ có thể gật đầu.

Trước hết ngồi xuống nói chuyện, uống nước vậy.

Dì Trần lôi kéo Trần Tĩnh ngồi xuống ở bên cạnh.

"Tĩnh Tĩnh, con đi vào phòng bếp nhìn xem một chút đi, xem xem có cái gì ăn được hay không, chúng ta làm bữa tối, đi suốt một ngày đường rồi bụng ai cũng đói cả rồi."

Trần Tĩnh biết rõ trong lòng mình bây giờ đều là chuyện buồn phiền không có đói bụng, nhưng cũng biết rõ An Dạng không giống cô, lại còn giúp đỡ cô nhiều như vậy.

"Con quên mất, bây giờ con đi ngay đây."

Tiếp đó đi đến bên cạnh bà lão.

"Mẹ, đưa cho con chìa khóa của cửa tủ đựng thức ăn trong phòng bếp đi ạ."

Bà lão có chút không tình nguyện, đã muốn ly hôn rồi, còn ở nơi này ăn uống. Nhìn bà một chút động đậy cũng không có.

Trần Tĩnh hít sâu một hơi.

"Mẹ, con còn chưa ly hôn đâu, mẹ có đưa hay không?"

Bà lão nhìn An Dạng một cái rồi run rẩy lấy chìa khóa ra. Trần Tĩnh nhận lấy liền đi vào phòng bếp.

An Dạng biết ý tứ của dì là muốn nấu cơm cho mình ăn, lúc đầu vốn muốn nói không cần đâu nhưng khi nghĩ đến đồ không dùng chính là giữ lại cho nhà đám người kia, thế thì thà hiện tại cứ mang ra làm ăn còn hơn.

Dì Trần không nghĩ tới con gái nhà mình ở nhà mình ăn cơm còn phải hỏi xin mẹ chồng lấy chìa khóa, một khoản ghi thù lập tức được thêm vào trong lòng.

Đã hơn năm giờ chiều rồi.

Nhà ngang vốn không có cách âm. Ở trong phòng vừa tranh cãi ầm ĩ lại là vừa khóc như vậy, ngoài hành lang mọi người gần như đều có thể nghe thấy, chỉ là nghe không được rõ ràng cho lắm. Lúc này lại đến lượt bà già kia tức đến run cả tay. Bởi vì bà ta cũng chưa bao giờ thấy qua số tiền nhiều như vậy. Bà ta không bỏ ra được số tiền nhiều như vậy. Cái gì bà ta cũng muốn hết.

Bà ta liền đứng lên đi đến bên cạnh Trần Tĩnh bình bịch một tiếng quỳ xuống.

"Tĩnh Tĩnh ơi, mẹ cầu xin con, trước kia đều là mẹ không tốt, mẹ không nên đối đãi với con như vậy. Chúng ta không ly hôn có được không, nhà ta ba đời mới sinh được duy nhất mình Vu Huy là con trai, bản thân con không thể sinh được thì thôi nhưng nhà họ Vu cũng không thể vì vậy mà chặt đứt hương khói chứ. Mẹ bảo đảm, đợi đến khi mang được đứa trẻ về sẽ coi như là con sinh ra, Vu Huy cũng sẽ không được gặp mặt cô gái kia có được không? Tĩnh Tĩnh, mẹ biết con là người có tấm lòng lương thiện nhất mà."

Bà ta vừa nói vừa lôi kéo Trần Tĩnh. Nền giáo dục từ nhỏ của Trần Tĩnh không cho phép điều đó xảy ra. Cô đã đọc qua rất nhiều sách. Cũng không thể tiếp thu được chuyện như vậy.

An Dạng cười lạnh một tiếng. "Này bà kia, nhà bà có ngai vàng à? Còn cái gì mà ba đời độc đinh, tỉnh lại đi, hiện

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip