Chương 56: Chương 56
Trần Tĩnh cảm thấy bản thân mình thật sự không có một chút triển vọng nào cả, lại nhìn An Dạng, tình cảnh của cô thì cô ta cũng có biết một chút, người trong nhà không còn ai sống sót, ngay ngày kết hôn người đàn ông của cô lại bị núi lỡ đè chết.
Cuộc sống về sau cũng không phải là tốt nhưng cô vẫn nguyện ý mang theo con trai của người đàn ông chưa quen biết được một ngày.
Nếu là cô ta, khẳng định sẽ không thể chống đỡ được.
Qua một lúc lâu cô cũng đứng lên đi vào phòng bếp, trong lòng Trần Tĩnh không được vui cho nên khẳng định bữa cơm này sẽ làm không được tốt.
Đúng như dự đoán, Trần Tĩnh trong phòng bếp vừa thái rau vừa rơi lệ.
An Dạng đưa tay vỗ vỗ vai của cô ta.
"Chị Tĩnh, không sao đâu, đợi đến khi ly hôn xong rồi ở tương lai đều sẽ là những ngày tốt đẹp thôi."
Trần Tĩnh lau đi nước mắt.
"Tôi không vì người nọ mà khóc mà vì nhà tôi khóc, khi tôi hứa mỗi ngày sẽ luộc cho Nha Nha một cái trứng thì con bé đã nói trong nhà không có, vậy mà cô xem, thật ra trong tủ cái gì cũng có."
Nói xong liền chỉ cho An Dạng nhìn.
An Dạng nhìn thấy xong cũng lập tức kinh ngạc.
Trong tủ đồ khô cái gì cũng có, đến hoa quả sấy khô cũng có mỗi loại một ít, trứng cũng có hẳn một hộp to.
Thời tiết dạo gần đây rất nóng, tại sao lại cất giữ nhiều trứng như vậy, ăn không hết cũng bị hỏng.
"Được rồi, chị bóc hành đi để tôi làm cho, tôi sợ một lúc nữa chị sẽ cắt vào tay mình mất."
An Dạng lấy ra bốn, năm quả trứng làm món cà chua xào trứng.
Sau đó nhìn con cá sống đang bơi trong thau, vô cùng nghiêm túc nhìn Trần Tĩnh nói.
"Con cá này nhất định phải mang về cho Nha Nha."
Nghe cô nói Trần Tĩnh liền mỉm cười một cái.
Có An Dạng ở trong phòng bếp cho nên chỉ một lúc sau đã có mùi thơm bay ra.
Trứng xào cà chua, thịt khô xào tỏi non, thêm một canh miến bí đao và cải trắng xào giấm.
Màn thầu trong nhà tất nhiên vẫn là món chính.
Còn có thêm cơm trắng.
Trần Tĩnh nhìn thấy cơm thì nói.
"Cho tới bây giờ tôi vẫn chưa từng được ăn cơm ở nhà mình, bà ta luôn nói trong nhà không có tiền, không có thức ăn, mỗi lần tôi nhận được lương đều phải nộp lên, ngoài ra Vu Huy làm việc ở đơn vị cũng lấy không ít lần."
An Dạng nghe xong liền cảm thấy, hôm nay làm nhiều như vậy cũng không quá áy náy.
Sau khi nấu ăn xong cũng đã hơn sáu giờ.
Vu Huy đoán chừng cũng sắp về đến nhà rồi. ...
Cùng lúc ấy, trong quân khu.
Đám nhóc cùng Thẩm Luyện và Thẩm Đồ ngồi vây quanh bàn ăn.
Thẩm Các cũng ngồi ở bên cạnh.
Trên bàn ăn là thức ăn được mua từ căn tin mang về.
Ánh mắt của anh đảo qua một vòng trên mặt mấy đứa con trai của mình.
"Sao còn chưa ăn? Còn không cầm đũa lên?"
Đám em trai đều nhìn Thẩm Luyện.
Thẩm Các cau mày.
"Đây là sao, anh trai các con không động đũa các con cũng đều không ăn đúng không."
Thẩm Đồ sợ bị bắt úp mặt vào vách tường hối lỗi cho nên liền vội vàng cầm lấy đũa lên.
Thẩm Dư và Thẩm Kỳ cũng vậy, mẹ không có ở đây lỡ như bị cha phạt sẽ không có ai ngăn cản được.
Thẩm Các lần nữa nhìn về phía Thẩm Luyện.
Thẩm Luyện cầm đũa lên.
"Cha, mẹ của con lúc nào trở về a, người đã đi một ngày rồi."
Thẩm Các đem cháo cùng bánh cao lương vẫn còn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền