ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 553: Chương 553

Ngày mùng bảy, buổi chiều hôm ấy, An Dạng nhận được thư của Nguyễn Linh từ một người họ hàng ở bên ngoài gửi đến. An Dạng trực tiếp mở thư đọc luôn ở trên đường. Người đàn bà tên là Nguyễn Linh này thật đúng là chưa từ bỏ ý định. Nói thật, cô cũng không hiểu vì sao người làm mẹ như Nguyễn Linh muốn nhận con lại tìm đến cô, nhưng sau đó cẩn thận ngẫm lại liền hiểu rõ. Nguyễn Linh ở thủ đô gióng trống khua chiêng tìm Thẩm Dư lâu như vậy, thế nhưng cũng chỉ là vỏ bọc bề ngoài, cũng là để cho người khác nhìn thấy bản thân cô ta đã thật sự hối hận, nên mới làm vậy để cho người ta nhìn.

Buổi tối ăn cơm xong, ai nấy đều nhanh chóng trở về phòng mình nghỉ ngơi. An Dạng rửa mặt xong sau đó liền giơ bức thư ra trước mặt Thẩm Các.

"Đọc đi."

Thẩm Các mở ra đọc lướt qua, sau đó tiện tay vứt sang một bên.

"Em nhất định sẽ đi nhỉ."

An Dạng thốt lên một tiếng.

"Đương nhiên sẽ đi chứ, lòng tôi đang nhịn một cục tức đấy."

Thẩm Các buồn cười lắc đầu.

"Em lại muốn đi để cãi nhau với người ta à?"

An Dạng chẹp một tiếng, sau đó giơ một ngón tay lên lắc qua lắc lại.

"Không phải, là đi xả giận."

Thẩm Các dù bận rộn nhưng vẫn ung dung nhìn cô.

"Được, muốn đi thì đi, có cần tôi giúp đỡ gì không?"

An Dạng lau mặt xong liền trèo lên giường, đắp chăn lên, dựa vào người Thẩm Các đáp lại anh.

"Thật ra không cần thiết lắm, cô ta thì có thể làm gì được tôi chứ?"

Thẩm Các khẽ xoa đầu cô, tóc của An Dạng rất đẹp, tóc rất nhiều nhưng cũng rất mượt mà.

"Thế thì tốt, vậy em có muốn nói với mấy đứa kia không?"

An Dạng thở dài một tiếng.

"Chút chuyện đó cần gì phải nói với chúng, ngày mai tôi sẽ bảo đi tiễn Thẩm Đồ về quê, chúng nó cũng không biết được, cứ như vậy là xong."

Thẩm Các ngẫm lại cũng có thể gạt được chúng, mấy đứa con trai trong nhà thoạt nhìn thì ai nấy đều thông minh vậy thôi, thế nhưng lại không bao giờ nghi ngờ lời nói của An Dạng.

"Đúng rồi, nói với em một tin tốt, Nguyễn Linh chắc chắn không thoát được đâu, chỗ của thầy giáo còn giữ lại một ít chứng cứ năm đó, là vì một ngày có thể lật lại bản án. Chuyện tình năm đó thật ra có đầy sơ hở, đến bây giờ cuối cùng thì cũng điều tra ra được những điều khuất tất đằng sau, nếu sự thật đúng như vậy thì cô ta sẽ phải ngồi tù."

An Dạng cũng cảm thấy tin tức này thật sự đúng là quá tốt, sau khi điều tra ra chuyện này, mọi chuyện dường như đã chuyển biến theo chiều hướng tốt đẹp.

"Được, nghe được một tin tức tốt như vậy, cũng có thể yên tâm mà ngủ rồi, tắt đèn thôi."

Sáng ngày mùng tám, Thẩm Đồ phải xuất phát. Cậu nhất định muốn để cho Thẩm Dư và Thẩm Kỳ tiễn mình. Nhưng An Dạng không cho bọn họ đi theo, một mình đi tiễn Thẩm Đồ. Thẩm Kỳ đứng ở quân khu cửa đưa cái túi lưới đựng đồ cho cậu.

"Anh hai, ở trên đường nhất định đừng có ăn hết chỗ này đấy, đây là đồ mẹ chuẩn bị để tặng cho người khác đấy."

Thẩm Đồ một tay đón lấy, vậy nhưng cũng đừng có cấm cậu ăn thế chứ?

"Được rồi, anh biết rồi, em nói lắm quá rồi đấy."

Thẩm Luyện là người bình tĩnh nhất.

"Mẹ, nếu không còn chuyện gì nữa thì chúng ta xuất phát đi thôi, để mẹ còn có thể được về sớm hơn một chút."

An Dạng cười lắc đầu.

"Không sao đâu, đúng lúc mẹ cũng cần

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip