Chương 554: Chương 554
Nguyễn Linh đã tới từ trước, ban đầu chỉ hẹn là hôm nay, chứ không có thời gian cụ thể.
Cùng lúc ấy, An Dạng vừa đến nơi và ngay khi bước vào, cô đã được người trợ lý đang đứng sẵn ở cửa mời vào bên trong.
An Dạng đi vào nhìn thấy Nguyễn Linh liền ngồi xuống đối diện.
Nguyễn Linh không còn bày ra bộ dáng giả vờ giả vịt nữa, dù sao nơi này cũng chỉ có hai người các cô, có ngụy trang cũng chẳng có ai nhìn thấy, trong ánh mắt cô ta lộ ra vẻ chán ghét rõ mồn một không thèm che giấu.
An Dạng cũng phát hiện ra điều đó, và nghĩ bụng thế này không phải càng tốt sao? Ít nhất đó chính là tính cách chân thật của cô ta, không che đậy chút nào.
Nguyễn Linh lên tiếng trước:
"Cô thật sự dám đến cơ đấy?"
An Dạng đáp lại bằng cách tự rót cho mình một ly trà, tinh tế uống một ngụm. Uống xong một ly trà, cả người cô mới ấm áp trở lại.
"Cô lẽ ra phải tìm một nhà văn nào đó náo nhiệt một chút, gọi thêm vài món vừa ăn vừa nói chuyện, uống trà thế này không được đâu."
Nguyễn Linh vô cùng bội phục An Dạng lúc này vẫn có thể bình tĩnh được như vậy.
"Cô có biết vì sao tôi muốn gặp cô nói chuyện không?"
An Dạng lắc đầu, thản nhiên đáp:
"Nếu biết thì tôi cần gì phải tới? Không phải vì tò mò không biết cô muốn nói gì mới đến đây sao?"
Nguyễn Linh cho rằng An Dạng chính là người vô cùng mưu mẹo, cô có thể nói những câu có thể chọc đúng vào chỗ đau của cô ta.
"Cô muốn bao nhiêu tiền mới đồng ý từ bỏ Thẩm Dư?"
An Dạng nhíu mày lại, tỏ vẻ suy nghĩ rồi nói:
"Ôi chao, nếu là chuyện này thì khó tính lắm đấy, cô có bao nhiêu tiền? Để tôi tính xem có đủ hay không."
Vừa nói xong, cô liền quan sát thấy Nguyễn Linh dường như đang vô cùng tức giận.
"Đùa cô chút thôi, cô tức giận như vậy làm gì, làm sao có thể đi buôn bán kinh doanh bên ngoài với tính tình đó được vậy, hay chỉ tức giận đối với mỗi chúng tôi thôi? Nguyễn Linh, sao cô không nhìn xem mình đang đứng ở đâu đi? Mảnh đất dưới chân cô này là địa phận ở đâu, tốt nhất cô nên thu lại cái dáng vẻ đó của mình đi thôi, nếu không thì cứ cẩn thận bản thân có ngày phải ngồi tù đấy."
An Dạng nói xong liền dừng lại suy nghĩ một lúc mới tiếp tục thong thả ung dung mở miệng:
"Thẩm Dư là con trai của tôi, là tôi chăm sóc từng bữa ăn giấc ngủ đến khi lớn như vậy, bị cảm lạnh hay phát sốt cũng là tôi ôm đến bệnh viện, quần áo mặc hằng ngày cũng là tôi may, cô có mặt mũi gì dám đến đây đòi người?"
Nguyễn Linh cảm thấy có lẽ cô ta đã sai rồi, cô ta không nghĩ tới An Dạng thoạt nhìn có vẻ là người rất có giáo dưỡng, thế mà lại hùng hổ doạ người như vậy.
An Dạng nhận ra sự ngỡ ngàng của đối phương, liền nói:
"Có phải đã tức giận rồi đúng không? Tốt quá, tôi đã đạt được mục đích đến đây ngày hôm nay rồi."
Cô vừa nói vừa ngồi dựa vào trên ghế một cách thoải mái.
Nguyễn Linh thật sự càng ngày càng nhìn không thấu An Dạng, không phải cô không có giáo dưỡng, nhưng cũng vô cùng chua ngoa.
"Cô mạnh mẽ hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của tôi."
An Dạng gật đầu, không chút khách khí thừa nhận:
"Cảm ơn đã khen."
Nói xong cô liền đứng lên, chuẩn bị rời đi.
"Nếu không còn chuyện gì khác nữa thì tôi đi về trước đây."
Nguyễn Linh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền