ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 566: Chương 566

An Dạng đang gói hoa quả vào túi để gửi cho Thẩm Luyện, cô hy vọng cả ký túc xá bọn họ cũng có thể được ăn cùng, tuy gửi đi nhiều thật.

"Nếu chị đã nói vậy thì tôi cũng phải gửi một ít cho Tiểu Lộ, chủ yếu là gửi cho con dâu tương lai ăn thôi."

Vương Tú Tịnh nói.

An Dạng nghe vậy liền nhìn sang cô ta.

"Em có đủ không? Nếu thiếu thì cứ lấy ở chỗ tôi này, hơn nữa cũng phải gửi cho Tiểu Lan nữa chứ."

Vương Tú Tịnh xua xua tay.

"Không cần gửi, nó đang học đại học trong tỉnh, đi về một chuyến cũng nhanh."

An Dạng nghĩ lúc này mà về cũng mất một ngày một đêm, chỉ có điều không thể vì thời gian đi lại nhanh hơn các anh mà không gửi đồ cho con bé được.

"Không thể tính như vậy được, cô con dâu kia còn chưa vào cửa mà em đã cho Tiểu Lan ra rìa rồi? Không thể bởi vì cách gần nhà mà không gửi, đây cũng không phải là lý do."

Vương Tú Tịnh bị An Dạng nói như vậy, cũng nhận ra là mình không đúng, nhưng lại không biết không đúng chỗ nào?

"Vậy thì cũng gửi cho nó đi?"

An Dạng gật đầu.

"Phải cố hết sức đối xử bình đẳng với các con, Tiểu Lan lại là con gái, càng phải quan tâm nhiều hơn mới đúng."

Vương Tú Tịnh vẫn luôn vô cùng nghe lời của An Dạng, cô biết An Dạng sẽ không hại mình.

"Được, tôi nghe chị, đều gửi cho bọn chúng, phận làm cha mẹ thật không dễ dàng gì."

An Dạng mím miệng cười cười, một rương cho Thẩm Luyện đã được gói xong.

"Có lúc dễ dàng thật có lúc lại không."

Có dễ dàng hay không phải xem trong lòng cha mẹ có công bằng hay không và suy nghĩ của con cái thế nào.

"Không có gì, tâm trạng cha mẹ trên đời đều như vậy cả, chỉ cần con cái sống tốt thì việc gì cũng có thể làm được."

An Dạng nói.

Thật ra Vương Tú Tịnh rất tán đồng với những lời này của cô, bản thân cô cũng là người làm cha mẹ nên lại càng thấu hiểu được điều đó.

"Vì tốt cho con cái, làm gì có chuyện nhịn được hay không, hơn nữa, không thấy mặt, không nghe chúng lải nhải, đương nhiên là có thể nhịn được rồi."

An Dạng nói tiếp.

"Lúc trước có người nói hai vợ chồng các chị bất công còn không quan tâm đến con cái, đúng là thời gian sẽ chứng minh tất cả."

Vương Tú Tịnh giơ ngón tay cái lên trước mặt An Dạng.

An Dạng tiếp thu lời khích lệ này của cô, bọn họ nuôi con, không chỉ hy vọng cho bọn chúng được đầy đủ cơm ăn áo mặc, mà càng mong bọn chúng lớn lên không thiếu thốn về mặt tinh thần.

Khoảng cách có thể sinh ra thân tình không? Câu trả lời là không, bởi vì chỉ có thể sinh ra sự thờ ơ lãnh đạm mà thôi.

Toàn bộ cả bốn thùng hoa quả trong nhà đã được chuẩn bị xong sau đó được quân khu gửi đi. An Dạng xếp bên trong vài loại quả, táo, lê, còn có cả nho, đều được bọc lại cực kỳ cẩn thận, cũng không dám để bị va chạm, nhưng lúc đến nơi có còn được nguyên vẹn không thì không dám chắc.

Số hoa quả này phải đi ba bốn ngày đường mới tới được thủ đô.

Cùng lúc ấy, Thẩm Đồ vừa mới tan học liền nghe được tiếng loa thông báo trong trường, còn có tên của một vài bạn học khác. Cậu liền chạy tới ký tên sau đó nhận đồ về, một mình cậu bê một cái hộp, nhìn qua có vẻ không nặng lắm, nhưng lúc nhận lấy mới biết không hề nhẹ chút nào. Thế nhưng cậu vẫn cố vác về ký túc xá.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip