ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 567: Chương 567

An Dạng ở bên này đã thu xếp xong mọi việc trong nhà, lúc này không còn bận rộn như trước nữa. Kì thi đại học năm 1978 sau đó đã không còn liên quan gì đến gia đình bọn họ, cho nên cũng không có gì phải lo lắng.

Thẩm Đồ kết thúc tiết học buổi sáng, buổi chiều liền phải đúng giờ đến Bộ Ngoại giao báo cáo. Cậu sắp xếp xong chỗ hoa quả An Dạng gửi tới, sau đó liền đi ra ngoài luôn, không có thời gian ăn cơm trưa ở trường nên tiện đường đi thì mua một ít tranh thủ ăn luôn.

Lần này Thẩm Đồ nhận được lâu hơn một chút, dù sao cậu ở bên kia cũng cách xa hơn một chút. Hoa quả được gói ghém rất cẩn thận nhưng vẫn có vài quả bị hư. Thẩm Đồ chọn mấy quả táo trong thùng lấy ra, rồi vừa nhặt lê vừa nghĩ nên nói như thế nào. Cậu nhặt mấy quả lê hỏng vào hộp cơm của mình, một lát nữa sẽ đem đi rửa sạch sẽ, bỏ đi chỗ bị hỏng, còn lại vẫn có thể ăn, dù sao cũng không thể lãng phí.

"Em đi trước đây."

Thẩm Đồ nói với bạn cùng phòng.

Lâm Việt gật đầu, vẫy tay chào Thẩm Đồ.

Thật ra mọi người trong phòng ký túc xá đều không quá thân quen với Thẩm Đồ, chủ yếu là vì cậu nhập học sau, bình thường ngoại trừ đi học thì toàn đến Bộ Ngoại giao làm việc, cũng không có va chạm mấy. Dù sao bọn họ cũng nhìn thấy bài văn kia của Thẩm Đồ, rất sâu sắc, hơn nữa bố cục kết cấu cũng rất rõ ràng. Lâm Việt luôn cho rằng Thẩm Đồ sẽ không dễ ở chung, dù sao thiên tài đều có tính tình thất thường như nhau, bọn họ cũng có thể hiểu được.

"Thế giới của người ưu tú không giống với chúng ta,"

Triệu Truyện thở dài. Mỗi ngày cậu ta đều đến thư viện, nhưng có lẽ sẽ mãi không thể so sánh được với Thẩm Đồ. Có vài người sinh ra đã rất có thiên phú, chỉ cần với tay một chút thôi là đã có thể chạm đến trần nhà, nhưng bọn bọn họ thì phải liều mạng nỗ lực.

"Chúng ta không cần phải so sánh với những người ưu tú, mỗi ngày tốt hơn ngày hôm qua cũng chính là một thành công rồi,"

Lâm Việt tràn đầy đồng cảm.

Về phương diện xã giao thì mấy đứa trẻ nhà họ Thẩm hoàn toàn không cần phải lo lắng, rất khó khiến người ta ghét được, hơn nữa lại chăm chỉ học tập, thành tích cũng rất tốt. Người ta thường nói trên người học bá luôn có một vầng hào quang.

Sau khi Thẩm Đồ rời đi, Triệu Truyện lúc này đã lên tinh thần, hăng hái đẩy mắt kính lên hỏi Lâm Việt:

"Thẩm Đồ, chúng tôi có một vấn đề vẫn luôn muốn hỏi cậu. Thì là, chúng tôi muốn biết sao cậu có thể viết ra bài văn đó được? Cảm giác đoạn trước vô cùng nội liễm, nhưng phía sau lại rất có khí phách."

Nói thật, cậu ta đã nhìn thấy rất nhiều người ưu tú, sau đó lại biết đến Thẩm Đồ, người này thế mà không học Bắc Đại lại đến nơi này, còn trở thành bạn cùng phòng, quả thực khiến cậu ta không thể tin được, sau đó lại biết được người ta tuổi còn nhỏ, liền càng bội phục hơn.

"Có vấn đề gì thì cứ hỏi,"

Thẩm Đồ đáp.

"Em nói thật với các anh, đoạn trước là em dựa theo bố cục bài thi văn để viết, đoạn kết viết không được tốt lắm, đoạn sau là vì em thấy vẫn còn thời gian mà lời muốn viết vẫn chưa được triển khai hết, thế nên mới vội vàng viết nốt ra giấy nháp."

Cậu nói xong còn thấy hơi tiếc nuối, thật sự không nghĩ tới còn có người thích đoạn văn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip