ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 578: Chương 578

Dì Trần đang nhóm lửa.

"Thẩm Các vẫn luôn như vậy, vừa lên chiến trường, thì lúc nào cũng liều mạng, ngày trước hồi còn trẻ lại càng hăng hái hơn."

An Dạng biết, cô đã thấy hết những vết sẹo trên người Thẩm Các.

"Có lẽ vậy ạ."

Cô cũng không nói được thêm gì khác.

Thật ra Trần Tĩnh biết An Dạng nói thật, tất cả những người tham gia quân ngũ, hễ có chiến tranh luôn phải xung phong lên tuyến đầu.

"Có thể bình an trở về là tốt lắm rồi, tôi chỉ hi vọng đất nước được hòa bình, vĩnh viễn không xảy ra chiến tranh."

An Dạng đang xào nồi rau, không rảnh tay ra ngoài nói chuyện với mọi người, nhưng khi nghe Dương Chấn nói như vậy nói như vậy, trong lòng cô vẫn hơi lo lắng. Cô không biết trong lòng mình lúc này đang có tư vị gì, anh ấy vì quốc gia mà có thể không cần đến tính mạng của mình, đáng ra cô nên kiêu ngạo mới phải, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy đau lòng.

Nấu xong bữa cơm trời cũng đã bắt đầu tối.

Thẩm Các và Dương Chấn vào bếp bưng đồ ăn lên.

"Vất vả cho mẹ phải chuẩn bị nhiều như vậy ạ."

Dương Chấn cười ha hả.

Dì Trần cầm mấy đôi đũa đã rửa sạch kêu lên một tiếng.

"Chủ yếu vẫn là hai đứa chúng nó làm, An Dạng khéo tay, nó làm cơm ngon nhất nhà."

Dương Chấn hai tay bưng hai đĩa đồ ăn.

"Em dâu vất vả rồi."

An Dạng khiêm tốn cười cười.

"Nên vậy mà, các anh mới là người có công lao lớn nhất."

Cả một bàn đều là đồ ăn ngon, còn gói cả sủi cảo.

Trên bàn cơm có sáu người.

"Ăn nhanh lúc còn nóng đi, bây giờ đã yên tâm rồi. Thẩm Các, không phải con bị thương sao? Ăn nhiều một chút, chúng ta không có gì phải lo, chỉ cần tẩm bổ cẩn thận là hồi phục lại ngay."

Dì Trần vừa nói vừa gắp cho Thẩm Các một cái đùi gà thật lớn, Thẩm Các vội vàng đưa bát ra đón lấy.

"Cảm ơn dì."

Dì Trần lại gắp nốt một cái còn lại bỏ vào bát của Dương Chấn.

"Đều ăn hết đi, chuyến đi lần này đã hết tám chín tháng, làm người nhà thân quân nhân cũng chẳng dễ dàng gì, mỗi ngày ở nhà đều sốt ruột mong ngóng."

Vừa nói xong liền rớt nước mắt, bà cũng không có cách nào khác, trong nhà có hai đứa con trai, một người con rể thì chúng đều theo nghiệp này.

Chú Trần duỗi tay gõ lên mặt bàn.

"Bây giờ không phải đang ăn cơm đoàn tụ đấy à, bà lại khóc lóc cái gì?"

Dì Trần trừng mắt lườm ông một cái.

"Ông lại quản tôi à, tôi khuyên ông nên ít nói tôi đi, tôi còn chưa nói năng gì đến ông đâu, để cả hai đứa bị điều đi, ông cũng giỏi lắm đấy."

Chú Trần không nghĩ tới mình thế mà lại dẫn lửa lên người, sau đó nhanh chóng nháy mắt ra hiệu.

"Các con đều về đây cả rồi, bà còn nói chuyện này làm gì nữa."

Dì Trần không thèm tranh cãi với ông.

"Cũng chỉ có tôi đi theo ông mới chịu khổ nhiều như vậy."

An Dạng và Trần Tĩnh liếc nhìn nhau đều yên lặng không ai mở miệng, hai vợ chồng già cãi nhau, bọn họ không cần phải chen miệng vào.

Nhưng hai người cũng chỉ nói nhau một lúc vậy thôi, sau đó lại như chưa xảy ra chuyện gì.

Cả nhà được đoàn tụ vô cùng náo nhiệt, không ai chú ý tới An Dạng và Thẩm Các không nói chuyện với nhau.

Sau bữa ăn, chú Trần xua xua tay.

"Vào nhà đi, cha bàn với các con chuyện lần này một lúc, vừa rồi lúc mở họp không thể nói được."

Thẩm Các và Dương Chấn lại cùng nhau đi theo

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip