ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 579: Chương 579

Trước khi sang nhà họ Trần, Thẩm Các đã nhờ lính cảnh vệ chuyển hành lý của mình về nhà.

"Ôi, cuối cùng mới được về đến nhà."

Sau đó anh đi quanh quẩn vài vòng trong nhà chính.

An Dạng ngồi xuống rót hai cốc trà.

"Anh vẫn còn có thời gian để viết thư?"

Cô duỗi tay nhận lấy một tờ giấy nhàu nhĩ từ tay Thẩm Các sau đó chậm rãi mở ra.

"Đây là thư tôi viết cho em."

Thẩm Các uống một ngụm trà nóng.

"Trước khi lên chiến trường tôi đã viết một ít, mỗi người đều bắt buộc phải viết một lá thư. Thật ra lúc nhận được nhiệm vụ tôi đã muốn viết cho em rồi, nhưng nhất thời lại không biết phải viết cái gì. Bức thư này là viết sau khi xa em một khoảng thời gian dài, lúc đó tôi mới biết được sau khi tách ra mình vẫn còn rất nhiều lời muốn nói cho em biết."

An Dạng bất ngờ nhìn anh một cái, rồi mới bắt đầu nhìn vào bức thư.

"Đồng chí An Dạng:

Thấy chữ như thấy người. Lúc này là tháng thứ ba sau khi xa em, trước khi đi em còn hỏi tôi rằng, có điều gì muốn nói với em không? Lúc ấy tôi lại chẳng biết nói gì hơn. Chiến tranh thực sự rất tàn khốc, thứ mà tôi phải gánh vác lại quá nhiều, nhưng tôi vốn là người ích kỷ, nếu tôi không trở về được, hy vọng em có thể vì tôi ở vậy cả đời. Nhưng, lúc tôi viết xuống những lời này, tôi lại nghĩ, nếu em có thể gặp được một người đối xử với em tốt hơn tôi, vậy em đến với người đó cũng được.

Tôi không giỏi viết thư, bởi vì trước khi em xuất hiện, không có nhiều việc khiến tôi vướng bận. Đã lên chiến trường rất nhiều lần, nhưng lá thư như thế này từ trước đến nay tôi chưa từng viết một lần. Tôi cũng đã từng cho rằng tôi sẽ không bao giờ cùng một người nào đó lập gia đình, nhưng về sau tất cả mọi thứ dường như đã dần dần thay đổi.

An Dạng, chờ tôi trở lại."

An Dạng đọc bức thư ít ỏi sau đó duỗi tay đến bên cạnh bàn lấy một cái bút trong ống đựng bút ra ngoài, viết một câu ở mặt sau tờ giấy.

"Được, nhưng tôi chỉ đồng ý nửa câu đầu, còn đoạn sau có lẽ không được đâu, bởi vì có lẽ sau này tôi sẽ không gặp được ai đối tốt với tôi như anh vậy."

Sau đó mỉm cười đưa cho Thẩm Các.

Thẩm Các nhận lấy đọc một lượt rồi cúi đầu nở nụ cười, độ cong khóe miệng cũng giương lên càng lúc càng lớn.

An Dạng phát hiện tâm ý tương thông là cảm giác vô cùng kỳ diệu, anh ấy có thể hiểu mọi hành động của cô chỉ trong nháy mắt, cũng có thể cảm nhận được trong lòng cô đang nghĩ gì. Khi còn nhỏ cô vẫn luôn sợ hãi đối với hôn nhân, nhưng lúc này đây cô lại cảm thấy cuộc hôn nhân và gia đình này đã chữa lành nỗi sợ hãi bấy lâu trong cô.

"Thẩm Các, tôi có một chuyện muốn nói với anh."

Thẩm Các ngồi đối diện nắm lấy tay cô.

"Em nói đi."

Đột nhiên An Dạng nhíu mày, cả người liền luống cuống cả lên.

"Để tôi nhìn xem nào, đau ở đâu, không phải nói đã gần khỏi rồi cơ mà? Lần nào anh cũng đều như vậy cả, không thể để cho tôi bớt lo lắng được chút nào?"

Thẩm Các vòng tay ôm cô vào trong ngực.

"Tôi thật sự rất nhớ em."

An Dạng liền hiểu mình lại bị anh lừa, mánh khóe lừa người đơn giản như vậy nhưng lúc nào cô cũng có thể mắc mưu, thật đúng là quan tâm tất loạn.

"Thả tay ra đi, đang ở bên ngoài đấy."

Thẩm Các vô cùng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip