Chương 585: Hoàn chính văn
Tết Âm Lịch năm 1982 đang đến gần, Thẩm Các tính toán thời gian, hôm nay đã là ngày hai mươi bảy cuối năm rồi, không còn mấy ngày nữa là sang năm mới. Anh chợt nhớ ra việc chuẩn bị câu đối xuân.
"Tôi đi viết câu đối xuân."
An Dạng lúc này mới sực nhớ ra mình đã quên béng mất việc chuẩn bị câu đối xuân.
"Đi viết đi, giấy đỏ tôi bỏ ở trong ngăn tủ đấy."
Trong lúc An Dạng đang cán vỏ sủi cảo để ra bên ngoài cho đông lạnh lại, vì chỉ có một mình cô gói nên chuẩn bị gói sớm hơn mấy ngày để kịp cho Tết. Cô vừa cán vỏ vừa nói vọng vào:
"Anh xem anh đi, bao nhiêu năm như vậy rồi mà không gói nổi một cái sủi cảo, còn để tôi làm một mình."
Thẩm Các lấy giấy đỏ từ trong ngăn tủ ra, dùng kéo lưu loát cắt thành từng miếng nhỏ. Nghe vợ trách, Thẩm Các thở dài rồi để quyển sách xuống, anh đi đến cầm một cái vỏ sủi cảo lên.
"Tôi gói cho."
An Dạng lại nhanh chóng lấy lại miếng sủi cảo từ trong tay anh về.
"Anh thôi đừng làm, cứ đi đọc sách đi, đọc sách hợp với anh hơn, chỗ thức ăn này không thể để anh phá hoại được đâu."
Trong lúc nhất thời Thẩm Các không biết phải nói cái gì mới được.
"Vậy là tôi phải gói hay không phải gói đây?"
An Dạng nở nụ cười.
"Không cần đến anh, tự tôi làm một mình là được."
Trong đầu Thẩm Các đã nghĩ sẵn câu đối rồi liền cầm bút lông trực tiếp viết lên. Anh vừa mới đặt bút xuống, đã nghe được giọng nói ở bên ngoài hô vọng vào.
"Cha, mẹ, chúng con về rồi."
Trước đó, mấy người Thẩm Luyện đã gọi điện với nhau thống nhất thời gian về nhà, nhưng vẫn nói với An Dạng sẽ không trở lại. Vậy nên, khi nghe tiếng con, bút lông trong tay Thẩm Các rơi xuống bắn cả mực lên giấy. Anh thở dài một hơi,
"Không nên nhớ mấy đứa nhỏ này làm gì, nếu không người còn chưa tới nơi, đã dẫn sấm về nhà rồi."
An Dạng cũng nhìn thấy vết mực dây trên giấy liền nở nụ cười.
"Đồng chí Thẩm Các, tôi tin tưởng anh có thể sửa lại được."
Mấy đứa nhóc Thẩm Luyện đang đứng trong sân gào lên một tiếng mà không thấy ai đáp lại liền tự xốc rèm cửa lên đi vào nhà, một người đang gói sủi cảo, một người đang viết câu đối xuân.
"Cha, mẹ, chúc mừng năm mới."
An Dạng ngẩng đầu lườm bọn họ một cái.
"Không phải các con bảo không về cơ mà? Mẹ mua thiếu đồ ăn rồi."
Năm nay An Dạng không mua nhiều thức ăn như mọi năm.
Mấy người Thẩm Luyện đặt hành lý của mình xuống.
"Đều là ý của Thẩm Đồ đấy mẹ, anh ấy bảo làm vậy mới bất ngờ."
Thẩm Đồ cũng không nghĩ tới lại như vậy, cha mẹ cậu thật đúng là đã trải qua đủ chuyện lớn trên đời, gặp chuyện cũng không thèm động đậy một cái.
"Tiểu Kỳ, mau đi tìm chú Nghiêm đi, anh nhớ ngày hai mươi tám ở quân khu mới là ngày cuối cùng được mua đồ, chúng ta vẫn còn kịp."
Thẩm Kỳ vừa về đến nhà còn chưa được ngồi xuống, đã bị sai đi ra ngoài.
Thẩm Luyện đi đến trước mặt cha cậu.
"Cha, có cần con giúp đỡ gì không ạ?"
Thẩm Các lưu loát viết xong một chữ.
"Con xem xem chữ này nhìn có vấn đề gì không?"
Thẩm Luyện nhìn kỹ.
"Không có ạ."
Thẩm Các nhướng mày với An Dạng.
"Xem đi, thế nào? Có phải rất đẹp hay không."
An Dạng bất đắc dĩ cười cười.
"Đúng vậy, rất đẹp."
Thẩm Các cầm bút lông đưa cho Thẩm Luyện.
"Con viết nốt mấy chữ còn lại đi."
Thẩm Đồ rất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền