ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 586: Chương 586

Dạo này Thẩm Đồ khá bận rộn với công việc, nhưng vẫn tranh thủ thời gian để tìm giúp cha mẹ một chốn dừng chân. Do chưa tìm được căn nhà ưng ý trong thôn nên Thẩm Các và An Dạng tạm thời ở trong đại viện của bộ đội.

An Dạng ngồi trên ghế bập bênh, bện giày cỏ, Thẩm Các trở về tán dóc với cô mấy câu chuyện không đầu không đuôi.

An Dạng đặt đôi giày cỏ đã được bện xong lên mặt bàn. Giày cỏ dễ làm, một buổi sáng mà cô có thể bện được rất nhiều đôi. Tâm trạng An Dạng không vui nên thấy Thẩm Đồ cũng chướng mắt.

Tan tầm, Thẩm Đồ quay về chìa ra một túi trái cây.

"Mẹ ơi, con mua nho, trông mọng nước lắm."

An Dạng ngẩng đầu lên nhìn lướt qua.

"Để chỗ nào đó đi."

Thẩm Đồ cởi áo khoác rồi vắt lên chiếc ghế ở bên cạnh.

"Mẹ, mẹ sao vậy? Hình như tâm trạng mẹ không vui."

Thẩm Đồ suýt không nhịn được mà bật cười thành tiếng, sau đó cố gắng kìm lại. Tuy anh ta sắp ba mươi tuổi rồi nhưng khi ở nhà vẫn không dám ngang ngược, không nể nang ai.

"Sao cha con lại phiền hà được?"

Dứt lời, Thẩm Đồ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, tiện tay cầm đôi giày cỏ lên ngắm nghía.

"Con mua giống nho nào vậy? Lúc về nhà nhớ xách cái túi đấy theo, lát nữa cha con nhìn thấy lại không vui."

Bỗng nhiên Thẩm Đồ không biết nói gì.

"Mẹ à, ờ thì... trong nhà có việc gì không? Con làm giúp cho."

An Dạng xua tay.

"Không có việc gì cả, lính cảnh vệ được điều đến đây rất quan tâm cha mẹ. Vả lại tìm được nhà ở ngoại thành rồi, hoàn cảnh ở đó tốt, bầu không khí cũng trong lành, cha mẹ định dọn đến đó ở."

Thẩm Đồ vẫn cảm thấy rất nuối tiếc. Mặc dù mấy năm nay, họ luôn đảm bảo hằng năm đều về thăm hai chuyến, nhưng bây giờ ở thủ đô, anh ta đi lại thuận tiện, mười ngày thì có thể về ít nhất là tám ngày.

"Mẹ, chi bằng mẹ ở lại đây mấy hôm, đi gấp vậy làm gì?"

An Dạng nhìn Thẩm Đồ.

"Dạo này số lần con đến đây hơi nhiều nhỉ, chẳng phải làm việc ở bộ ngoại giao bận lắm sao? Mẹ thấy hình như mỗi ngày con lại đến đây một chuyến. Mà có phải Thẩm Kỳ sắp về nước đúng không?"

Thẩm Đồ thở dài, anh ta không muốn về nhà ăn cơm, cha mẹ đều ở đây, qua đây ăn ké cơm tốt biết bao nhiêu.

"Vâng, lễ Quốc Khánh em ấy sẽ về nước để báo cáo công việc, chắc hẳn lại được thăng chức."

An Dạng đang định lên tiếng thì trông thấy Thẩm Các trở về.

"Bên kia anh hỏi thăm thế nào rồi? Chủ nhà có bằng lòng bán nhà cho chúng ta không?"

Căn nhà cô nhắc đến chính là căn nhà ở ngôi làng vùng ngoại thành. Cô đã từng đến ngắm nhà và rất thích, nhưng dù cô thích bao nhiêu thì nhà vẫn là của người khác. Khổ nỗi ở làng bên có một người định xây quán trọ, chuẩn bị mua nó. Chủ nhà cũng có ý định bán nhà, Thẩm Các mới là người chen ngang. Vấn đề chỉ là chủ nhà định bán cho ai.

Hôm nay Thẩm Các đến đấy là để bàn bạc về chuyện này.

Thẩm Các khá vui vì anh đã làm xong thủ tục, thế nhưng vừa ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm Đồ.

"Sao con lại về? Con không đi công tác à?"

Thẩm Đồ xoa mũi, lập tức trình bày lý do mà mình đã chuẩn bị trước.

"Con về thăm cha mẹ, làm tròn bổn phận báo hiếu."

An Dạng không vạch trần con trai, lý do mà Thẩm Đồ đưa ra không khác những lần trước là mấy.

Thẩm Đồ chẳng nói chẳng rằng,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip