ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 587: Chương 587

An Dạng nhổ hai củ hành.

Thẩm Các mang nho ra vòi nước ở ngoài sân để rửa sạch, anh ăn một quả rồi đút cho An Dạng một quả khác.

"Hay là bảo Tiểu Chu tìm người giúp đỡ sửa sang và trang trí nhà một lượt, tối nay chúng ta hoàn thiện bản thiết kế."

An Dạng nói.

"Được, buổi tối vẽ nốt."

Thẩm Các đáp lời. Anh cầm đôi giày cỏ, ngắm nghía mãi.

"Chiều nay anh định ra ngoài chơi cờ, đi đôi giày này vậy."

An Dạng không biết nói gì nữa, sau khi về hưu chồng cô trở nên xông xáo hơn hẳn.

"Hôm qua anh ta lên mặt với anh, đã đi giày cỏ còn bế cháu trai ra ngoài đi dạo, khoe cháu trai xong lại khoe đến giày, khoe là mua được từ chỗ nào. Em nói xem mua giày cỏ làm gì? Giày em bện mới bền nhất."

Thẩm Các kể lể.

"Tham mưu trưởng Trương làm gì anh à? Sao anh nhắc đến anh ta nhiều vậy?"

An Dạng hỏi.

An Dạng nhịn cười, cô nghe ra ngay trọng điểm mà tham mưu Trương muốn khoe là cháu trai chứ nào phải giày cỏ. Thế nhưng Thẩm Các không hiểu thứ đối phương muốn khoe, cứ khăng khăng đó là giày cỏ.

"Có lẽ chủ yếu là anh ta muốn khoe cháu trai."

An Dạng tốt bụng nhắc nhở một câu.

Thẩm Các nhếch môi cười khẩy.

"Có gì hay ho đâu, cháu trai có gì đáng để khoe. Chẳng qua không có cháu gái nên mới phải khoe cháu trai, xoàng thôi."

Bây giờ An Dạng không nhịn được nữa, bật cười ha ha. Thẩm Các ngồi kế bên cô, thấy cô cười như vậy cũng nhoẻn miệng cười theo.

"Anh cười cái gì?"

An Dạng hỏi.

"Chi bằng anh cứ so đo giày cỏ với tham mưu Trương đi. Hơn nữa đừng nói những câu vừa nãy với anh ta, em sợ anh làm tham mưu Trương tức chết."

An Dạng nói.

Thẩm Các nghe An Dạng nói xong, bỗng nhiên nảy ra một ý, buổi chiều anh cứ nói với anh ta những câu vừa rồi, xem có thể chọc giận anh ta được không. Đối đãi với kẻ địch là không thể nương tay.

An Dạng cầm củ hành đã được bóc vỏ sạch sẽ, vào phòng bếp nhào bột mì. Ủ bột. Nấu cơm cho ba người ăn tương đối đơn giản.

Trong phòng bếp, An Dạng xem Thẩm Đồ nấu nước sốt.

"Khi nấu nước sốt cần chú ý nhiệt độ, ở đây không có địa oa nên không làm được nước sốt đạt chuẩn, đợi đến khi chuyển sang bên kia có địa oa sẽ ổn hơn."

An Dạng dặn dò.

Thẩm Đồ đảo muỗng, xào rau.

"Mẹ cần con sửa sang nhà mới giúp không?"

An Dạng lấy một chiếc quạt cói, phe phẩy ở bên cạnh.

"Không cần, có người giúp rồi."

Dứt lời An Dạng lại nhớ đến một chuyện, cô vẫn nên gọi điện thoại cho Vương Tú Tịnh báo rằng Thẩm Luyện ở quân khu phía nam. Tuy Thẩm Luyện còn trẻ nhưng mấy năm nay lập được rất nhiều công lao, huống hồ Thẩm Luyện còn là sinh viên xuất sắc, xem chừng sau một hai năm nữa thì sẽ được thăng lên làm lữ đoàn trưởng, giỏi giang hơn cả Thẩm Các năm xưa. Vương Tú Tịnh và Vu Trường Hữu không đến thủ đô mà lại ở phương nam, khá gần với chỗ Vu Tiểu Lộ.

"Hình như anh còn có chuyện gì đó?"

An Dạng hỏi.

Thẩm Đồ bị dọa sợ đến nỗi suýt làm rơi cái muỗng trong tay.

"Mẹ, trong đầu anh con chỉ có huấn luyện và quân sự, sao có thể có chuyện gì được. Nếu mẹ muốn bế cháu gái, chẳng thà từ từ đợi con còn có hy vọng hơn."

An Dạng cầm quạt gõ nhẹ vào vai Thẩm Đồ. "Mẹ đang nói chuyện nghiêm túc với con. Mẹ tranh thủ gọi điện thoại cho anh con nhưng người nghe máy là một

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip