ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 600: Chương 600

Lần gặp gỡ đầu tiên của Thẩm Đồ và Mạnh Ngư là khi hai người ăn xong sủi cảo, lúc ấy đã gần mười giờ tối.

"Chi bằng để tôi đưa cô về, bây giờ hơi muộn rồi."

Thẩm Đồ ngỏ ý. Anh ta biết mình nói vậy có phần đường đột, nhưng ít nhất Mạnh Ngư không cần phải về nhà một mình trong đêm khuya, vả lại gọi xe về cũng không an toàn. Anh ta vội vàng giải thích thêm một câu:

"Tôi không có ý gì khác, chỉ đơn giản là sợ cô cảm lạnh."

Giọng điệu Thẩm Đồ hơi rầu rĩ, anh ta xoa gáy, đã lâu rồi anh ta chưa nói chuyện ấp úng như vậy.

Mạnh Ngư quàng khăn len đỏ rực lên cổ, cúi đầu nở nụ cười.

"Được, cảm ơn anh."

Thẩm Đồ lái xe đưa Mạnh Ngư đến khu nhà dành cho nhân viên của bệnh viện quân khu, nhìn người kia vào nhà rồi mới lái xe về.

Hai tháng sau đó, cả hai đều bận rộn và không có dịp gặp lại. Thẩm Đồ tất bật với công việc của mình, còn Mạnh Ngư thì lại càng bận rộn hơn ở bệnh viện.

Mãi đến năm giờ sáng của một sáng sớm thứ bảy nọ, họ mới tình cờ gặp lại nhau. Tuy rạng sáng mùa xuân không lạnh giá như mùa đông, nhiệt độ vẫn còn khá thấp. Họ gặp nhau ở đầu một con ngõ nhỏ. Nơi đó có một quán bán hulatang (hồ lạt thang) chuẩn hương vị của một đôi vợ chồng già, ngoài ra bánh bao chiên nước cũng ngoài giòn trong mềm, không hề ngấy. Được thưởng thức một chén hulatang nóng hổi kèm với bánh bao chiên nước có thể khiến tinh thần người ta khoan khoái lạ thường.

Thẩm Đồ vừa mới rời khỏi bộ ngoại giao, đêm qua anh ta phải tham dự một cuộc họp thâu đêm.

Cùng lúc ấy, Mạnh Ngư cũng vừa trực ca đêm xong. Trình độ của cô chưa đủ để làm phẫu thuật viên chính, nhưng phụ mổ thì vẫn nằm trong khả năng. Tình trạng của bệnh nhân hôm nay tương đối nghiêm trọng, khiến cô không khỏi mệt mỏi.

"Một bát hulatang lớn, mười chiếc bánh bao chiên nước."

"Một bát hulatang lớn, mười chiếc bánh bao chiên nước."

Câu nói đồng thanh vang lên.

Thẩm Đồ và Mạnh Ngư cùng ngẩng đầu lên nhìn.

Hai người đều vừa trải qua một đêm bận rộn với công việc, tóc tai có chút rối bời, nhưng ngoại hình của họ đều rất nổi bật, mang lại cho người ta một loại cảm giác đặc biệt.

Hai người bật cười, cùng nhau tìm một chiếc bàn nhỏ rồi ngồi xuống.

Thẩm Đồ cẩn thận lau lại bàn, thoạt nhìn sạch sẽ hơn rất nhiều.

"Cô cũng thích ăn hulatang à?"

Mạnh Ngư hơi gật đầu.

"Đúng vậy, bà tôi từng kể tổ tiên nhà tôi đến từ vùng Trung Nguyên, nhưng cụ thể ở thành phố nào thì không rõ, coi bộ gốc rễ của người Trung Nguyên trong tôi không hề mai một."

Thẩm Đồ nhướng mày.

"Hẳn là vậy, mà cô vừa tan ca ư?"

Mạnh Ngư xoa bóp tay.

"Ừm, tôi vừa trực đêm, còn anh cũng vừa tan ca à?"

Thẩm Đồ không nhịn được mà nhoẻn miệng cười.

"Rõ ràng quá rồi còn gì."

Thật ra Mạnh Ngư rất có thiện cảm với Thẩm Đồ. Tuy số lần gặp gỡ không nhiều, nhưng cô nhận ra Thẩm Đồ là người có học thức và phẩm chất tốt. Chắc hẳn anh ta phải được nuôi nấng trong một gia đình hạnh phúc thì mới trở thành con người như vậy.

Ngược lại, Mạnh Ngư được bà nội chăm sóc từ nhỏ. Cha mẹ cô ly dị và đều đã lập gia đình mới, cô giống như một người thừa thãi. Tuy rằng ấn tượng bên ngoài của Mạnh Ngư có vẻ rất thân thiện và dễ gần, song sự ngang ngược và bướng bỉnh đã bám rễ sâu vào tận xương tủy cô.

Thật ra

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip