Chương 601: Chương 601
Hôm nay Mạnh Ngư chỉ làm ban ngày, buổi chiều tan ca, cô thay quần áo rồi chuẩn bị về nhà. Bây giờ đã là tháng sáu, thời tiết chầm chậm nóng lên. Ngày mai là hạn chót của giao kèo, quả nhiên duyên phận giữa họ vẫn không đủ, trong lòng Mạnh Ngư hơi tiếc nuối. Trời nóng như vậy, chẳng bằng đi chợ mua ít thức ăn, ghé thăm chủ nhiệm Hứa.
Cùng lúc ấy, Thẩm Đồ vừa mới mua xong một con cá, giáo sư La thích ăn cá nhất, sắp sửa mua thêm hành gừng. Hôm nay vừa khéo anh ta không phải tăng ca, bèn đến thăm thầy La.
"Thẩm Đồ?"
Mạnh Ngư cất tiếng gọi bằng giọng điệu nghi hoặc.
Thẩm Đồ ngoảnh đầu lại nhìn.
"Thật trùng hợp."
Mạnh Ngư cũng mang cá đến, cô ta biết chủ nhiệm Hứa thích ăn cá.
"Chúng ta gặp nhau như này có hợp lệ không?"
Tay xách túi cá của Thẩm Đồ nắm chặt lại.
"Tôi nghĩ là có, còn em thì sao?"
Mạnh Ngư mỉm cười rồi gật đầu cái rụp.
"Em cũng cảm thấy thế."
"Vậy chúng ta vào thăm vợ chồng thầy La nhé."
Dứt lời, Thẩm Đồ duỗi tay nhận lấy túi cá Mạnh Ngư mang đến, túi cá còn rất nặng.
Mạnh Ngư sóng vai đi cùng Thẩm Đồ, dường như trong hai tháng vừa qua, hôm nay là ngày Mạnh Ngư vui vẻ nhất.
Chủ nhiệm Hứa và giáo sư La nhìn hai người cùng đi vào thì biết ngay mọi chuyện đã thành công mỹ mãn.
"Hai đứa định làm gì? Hai con cá? Bây giờ giới trẻ đều cảm ơn bà mối như này à?"
Thẩm Đồ đáp.
"Chẳng phải là vì hai người đều thích ăn cá đó sao? Thế nên chúng cháu mua hai con."
Chủ nhiệm Hứa đưa cá cho Thẩm Đồ.
"Cháu nấu cơm đi."
Thẩm Đồ lập tức mang cá vào phòng bếp.
Đây là lần đầu Chủ nhiệm Hứa làm mai, không ngờ lại thành công, thế nên bây giờ rất vui vẻ.
"Cô nói cho cháu nghe, sau này cháu có lộc ăn rồi, thằng bé Thẩm Đồ nấu nướng ngon lắm."
Mạnh Ngư xắn tay áo lên.
"Chủ nhiệm Hứa, cháu nấu cơm cũng ngon lắm, chi bằng cháu giúp anh ấy một tay."
Chủ nhiệm Hứa chẹp chẹp hai tiếng rồi bảo Mạnh Ngư đi đi.
"Hai đứa các cháu ấy."
Giáo sư La chơi cờ một mình mà vẫn hí hửng, chỉ muốn nhanh chóng báo tin vui cho Tư lệnh Thẩm.
Sau đó, Thẩm Các và An Dạng đang ăn trưa, bữa trưa hôm nay là món mì lạnh.
"Được, rất tốt."
Trò chuyện thêm đôi ba câu nữa rồi Thẩm Các cúp điện thoại, thông báo cho An Dạng.
An Dạng cảm thấy có vấn đề nhưng không thể nói rõ vấn đề là ở đâu.
"Chuyện này không đơn giản như vậy. Nhưng nó đã hơn ba mươi tuổi, đây là chuyện riêng của nó, nếu nó đã quyết định thì phải tự chịu trách nhiệm."
Chắc chắn cô sẽ không can thiệp, chỉ biết chúc mừng các con, hoàn thành tốt nghĩa vụ của bậc sinh thành.
Thẩm Các cũng nghĩ vậy, mấy năm nay Thẩm Đồ trưởng thành hơn rất nhiều, so với tính cách xốc nổi của những năm tháng tuổi trẻ ấy, bây giờ Thẩm Đồ đã khiêm tốn, chín chắn hơn.
Trước đó, hai người Thẩm Đồ và Mạnh Ngư đã có một cuộc trò chuyện. Thẩm Đồ cảm thấy rất thú vị, anh ta đã đi làm nhiều năm, từng gặp rất nhiều người nhưng Mạnh Ngư khác biệt với họ.
"Vì sao cô lại ngỏ lời với tôi?"
Thẩm Đồ hỏi.
Mạnh Ngư mím chặt môi.
"Tôi không suy xét kỹ đến vậy, ban nãy do bồng bột mới ngỏ lời hỏi anh. Có điều tôi có thể rút ra vài nguyên nhân, một là bởi anh có học thức, nếu anh thật sự đồng ý với lời đề nghị của tôi thì mọi chuyện sẽ kết thúc trong êm đẹp. Hai là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền