ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 605: Chương 605

Bánh Trôi được sinh ra vào một ngày chớm đông, hôm đó trời vừa khéo đổ cơn mưa tuyết đầu mùa. Đây là lần đầu tiên Mạnh Ngư sinh nở, cô đã chuẩn bị sẵn sàng trước mấy giờ, nhưng ơn trời là cô không phải chịu đau đớn quá nhiều. Quá trình chuyển dạ diễn ra thuận lợi trong vòng hơn một giờ.

Y tá bế em bé ra bên ngoài cho người nhà xác nhận rồi lại bế vào.

"Con gái, hai cân sáu trăm năm mươi gam."

Đầu tiên Thẩm Đồ hỏi thăm về Mạnh Ngư, xác nhận không có chuyện gì mới ngắm con gái.

Thẩm Luyện đứng bên cạnh, tuy anh đã làm cha và cũng từng bế con nhưng con anh là con trai, lúc bế bồng chẳng có cảm giác gì. Còn con Thẩm Đồ là bé gái, anh cảm thấy hơi hoảng, cả người cứng đờ không dám đón lấy em bé.

Cuối cùng vẫn là An Dạng bế bé gái.

Còn Thẩm Các thì mừng khỏi nói, anh cười sung sướng không ngớt. Đây là cháu gái đầu lòng của gia đình anh, cũng là cháu gái đầu lòng nếu bắt đầu tính từ nhà họ Trần.

Còn chưa được ngắm nghía bé gái lâu hơn thì y tá đã bế em bé đặt lên giường bệnh.

Nhóm người Thẩm Đồ thở phào nhẹ nhõm.

"Mẹ à, chúng con đã đặt nhũ danh cho đứa bé là Bánh Trôi. Ban đầu con sợ lỡ sinh con trai thì tên này không hợp lắm, nhưng bây giờ lại vừa khéo. Con và Mạnh Ngư cũng đã bàn bạc với nhau, nhờ cha mẹ đặt tên trên giấy khai sinh cho bé giúp chúng con."

Tất nhiên là An Dạng rất vui, tuy cô cảm thấy người làm cha làm mẹ đặt tên cho con cái mới tốt, nhưng nếu vợ chồng các con đã nhất trí thì cô cũng không từ chối, bèn đưa mắt nhìn Thẩm Các.

"Thật ra cha mẹ cũng đã nghĩ được tên từ lâu, một tên dành cho bé trai, một tên dành cho bé gái."

Trong lúc chờ đợi mỗi người cháu chào đời, họ thường nhân lúc rảnh rỗi để nghĩ tên cho cháu. Tuy khả năng cao là không có cơ hội dùng đến, nhưng đối với đôi vợ chồng già như họ, đó cũng là một trò tiêu khiển, mua vui.

"Thẩm Ngộ."

Thẩm Đồ chầm chậm nhẩm lại cái tên này, sau đó bỗng chốc hiểu ra.

"Cha mẹ có tâm quá."

Trước đó, Thẩm Các và An Dạng biết ngày dự kiến sinh của Mạnh Ngư. Họ chuyển từ ngoại ô vào đại viện bộ đội từ trước, chung quy vẫn phải chuẩn bị một vài thứ, không thể cứ đợi suông được. Thẩm Đồ vừa mới đến thủ đô công tác, may mà quay về kịp. Tuy họ hàng không đến thăm cùng lúc nhưng hầu như ai cũng ghé qua. Mấy năm nay, tất cả thành viên trong gia đình chưa tìm được buổi nào để tề tựu đông đủ.

Hết thời gian ở cữ, Mạnh Ngư nghỉ ngơi thêm khoảng bốn năm tháng rồi nhanh chóng quay lại làm việc ở bệnh viện. Thẩm Đồ càng khỏi phải nói, thường xuyên đi công tác, đây đã là chuyện hết sức bình thường.

An Dạng và Thẩm Các là những người phù hợp nhất để chăm sóc Bánh Trôi. Vốn dĩ Mạnh Ngư lo lắng làm vậy sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống nhàn nhã của họ, thế nhưng Thẩm Đồ đã sửa soạn xong bình sữa, bỉm, khăn cho cô bé con nhà mình.

"Em không cần cảm thấy mình quấy rầy cha mẹ đâu. Chẳng lẽ em còn không biết tính cha mẹ anh, chúng mình còn chẳng bằng bé con áo bông này."

Thẩm Đồ hiểu thấu. Không, phải nói là hiểu rất thấu.

Thẩm Các và An Dạng cảm thấy Bánh Trôi còn nhỏ nên quay về ở trong đại viện của quân khu, tạm thời nhờ hàng xóm trông nom căn nhà ở ngoại thành. Ngày đầu tiên được đưa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip